DUYÊN THƠ ĐÃ CẠN
T5/30/01/2025
Biết rằng gió thổi rung cây
Ngày còn có nắng còn mây giữa trời
Biết rằng xuân lụng hoa rơi
Tim còn nhịp đập còn khơi bão lòng
Vầng thơ lạc cõi mênh mông
Hồn đơn thấm thía đã không còn gì!
Hết còn mê đắm tình si
Hết mong xao động làm chi não phiền
Xóa buông từ bỏ nghiệt duyên
Không còn mơ mộng bến thuyền sánh trao
Nghỉ làm thơ để thôi đau
Những gì huyễn tưởng trả vào hư vô
Viết chi năm tháng mơ hồ
Giữ chi vạn nỗi sầu khô lạnh lùng
Cạn vần thơ- cạn tình chung
Chỉ cầu ngày tháng vô cùng bình yên
Vàng thì cùng ngọc sánh duyên
Gạch thì cùng đá mới nên xứng vừa
Nắng lên cho tốt vườn dưa
Lúa xanh tươi bởi trời mưa đúng thời
Vầng trăng treo ở giữa trời
Hoa rơi xuống nước rã rời dạt trôi
Dẫu buồn cũng thế mà thôi
Luật đời định số đặt rồi đổi xoay
Cho dù dở hoặc là hay
Đúng sai cũng chỉ như tay trở bàn
Như trò vui lúc hân hoan
Chán chê như tiệc khi tàn giải tan
Biệt phân thân phận hèn sang
Giàu nghèo là chuyện thế gian thường tình
Ai không mê thích đẹp xinh
Không ham thơm ngọt giữ gìn tính toan
Thành công thì được chu toàn
Bại hư đành chịu nhiều đoàn đắng cay
Chữ tình chữ nghĩa ngày nay
Không tiền nào thấy được ai chân thành
Cuộc hồng trần quá mong manh
Vầng thơ vạn nỗi sầu thành hư hao
Thoáng qua rồi lại trôi mau
Ai mong tri kỷ đổi trao muộn phiền
Dừng làm thơ bởi cạn duyên
Xin cho lòng được bình yên bước đường
TQN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét