THƯƠNG TÌNH ĐẦU DỞ DANG 1
Viết lần đầu 2009,tái bút 13/03/2013
(Chờ Chỉnh Sửa)
Nhà tôi đi đến nhà nàng
Chiếc cầu sông nhỏ phà ngang sông ngoài
Cách xa nào có đường dài
Chỉ là ngàn mét vẫn hoài viếng thăm
Buổi đầu gặp gỡ đầu năm
Đường chiều chung bước đã thầm yêu đương
Ngại ngần tiếng nói thân thương
Trao nhau ánh mắt nhu nhường đôi tay
Nụ cười nhè nhẹ ngất sây
Dịu dàng cử điệu trang đài thước tha
Hẹn nhau xế bóng chiều tà
Cùng em chung bước đi qua phà chiều
Con đường nhạt nắng hắt hiu
Tia vàng loang lổ mây chiều hoàng hôn
Rồi đêm sương xuống bồn chồn
Bên nhau thuà thẹn đôi hồn ngẫn ngơ
Dưới sông nước chảy lững lờ
Trăng tròn soi bóng lững lơ sông đầy
Nhẹ nhàng làng gió đưa mây
Tay em hơi lạnh nắm tay anh cùng
Tâm tình nhè nhẹ ngập ngùng
Những lời thỏ thẻ nhớ nhung đong đầy
Bây giờ gập gỡ phút nầy
Cho đêm chẳng thấy lạnh gầy bơ vơ
Nhịp cầu hai đứa mộng mơ
Cầm tay ước hẹn xanh lơ chữ tình
Mặt sông đôi bóng in hình
Quyện đầu gần lại ấm tình yêu đương
Đêm về gió lạnh hơi sương
Anh cởi áo nhường che chắn cho em
Trăng soi đáy nước thua thèm
Ngàn sao le lói treo rèm lung linh
Tình ta màu sắc đẹp xinh
Hẹn mùa chung lối vẹn tình yêu thương
Lá cây rơi nhẹ trên đường
Nổi niềm sâu lắng tơ vương nhẹ nhàng
Tóc dài vẽ nét đoan trang
Môi cười mắt sáng dịu dàng hồn nhiên
Chưa từng đợm vẽ u phiền. 39.
Và tình này đã thề nghiền một câu
Đôi ta nghĩa nặng tình sâu
Thì yêu nhau đến bạc đầu nhé em
Bên nhau giắc mộng say mèm
Trời ban xuân thắm ai đem hữu tình
Đường về chung bước đôi mình
Hẹn ngày hạnh phúc kết tình trăm năm
Người về bên ấy âm thầm
Phút giây lưu luyến mắt trầm ưu tư
Yêu nhau đã nghiện chữ như
Đâu tình lưỡng lữ tương tư đêm dài
Đêm về trong giắc ngủ say
Vẫn đây hình ảnh dìu mai một người
Rạng ngời môi vẫn miễm cười
Đem vào giắc ngủ đến trời sáng ra
Thân em như một cành hoa
Còn anh tay rắn rằng là giữ canh
Còn duyên sớm liệu an lành
Để không bỏ lỡ rồi đành xót xa
Mùa xuân khoe sắc ngàn hoa
Rồi sang mùa Hạ đến là Thu, Đông
Mây bay tạo nét trời hồng
Lá rơi nước chảy còn trông đợi chờ
Tuổi ngà ngọc viết tình thơ
Nào hay mưa gió bến bờ mù khơi
Vẫn còn áo trắng một thời
Vô tư chưa nhiễm mùi đời chông chênh
Con đường cũ vẫn chưa quên
Mà qua năm tháng đổi tên thay hình
Đâu ai biết được sự tình
Trời gieo ngang trái buột mình rời xa
Cùng người tháng lại ngày qua
Thoáng trôi như mộng trót mà một năm
Ngỡ tình vẫn hẹn trăm năm
Yêu thương tha thiết bỗng ngầm xót xa
Ai đi về với người ta
Phương trời xứ lạ bướm hoa nhạc nhoà
Anh ngồi ôm đóng tàn tro
Khơi lên gió vũ tơ vò rối ren
Thơ tình ngày trước của em 79.
Anh đem trước gió ngồi xem lại dần
Thơ tình chưa kịp gửi lần
Buồn thương đau đớn trào dâng đáy lòng
Từng đêm thao thức nhớ mong
Bao trang tâm sự ngàn dòng suy tư
Biết người vứt bỏ thật ư
Có rơi nước mắt tình như ban đầu
Thôi đành mộng ước còn đâu
Mà tình hai đứa khắc câu đá vàng
Uyên ương nay đã lỡ làng
Gia đình êm ấm bên nàng ai kia
Không còn mong đợi sớm khuya
Không còn chung bước cách chia thật rồi
Còn đâu mong ước thành đôi
Gia đình hạnh phúc cùng người mai sau
Còn đâu thân mến ngọt ngào
Chung có với nhau vài đứa con ngoan
Vầng Trăng hết khuyết lại tròn
Sao tình mình lại chỉ còn chia ly
Hao mòn kẻ ở người đi
Trăm năm lỡ nhịp còn gì hỡi em
Chỉ còn Nhật ký ngồi xem
Rưng rưng nước mắt lại thêm đau lòng
Xuân về trỗ lá nở bông
Mà lòng vội vã tan trong chiều tà
Ngày ngày ngồi ngắm người qua
Bao người dưng dững thấy mà em đâu
Mõi mòn đôi mắt vận sâu
Đêm khuya giần giặc canh thâu héo rầu
Lá rơi theo nước về đâu
Người đi để mối hận sầu riêng ai
Đêm gầy trăng lạnh sương phai
Xót xa dáng liễu đêm dài hắt hiu
Sông sâu nước chảy tiêu điều
Lầu trăng bóng nguyệt hẳm hiu chị hằng
Hỏi người trên ấy bạn chăng
Kẻ trời người đất sao rằng tương hư
Chị Hằng tủi phận âu tư
Mây bay gió thỏi vô cư lạnh lùng
Còn mình chìm đắm nhớ nhung 119.
Bao đêm lạnh lẽo nảo nùng bao đêm
Dòng sông nước chảy êm đềm
Sao tình mình lại nổi chìm thương đau
Lá xanh rồi uá phai màu
Thu vàng Đông héo tình sao đau buồn
Tình ta sao chẳng chung đường
Để cho năm tháng chán chường hởi em
Trăng vàng còn đợi chờ đêm
Em đi anh biết phương tìm nơi nao
Làm sao anh lấp nổi đau
Tình em sâu đậm dể nào lãng phai
Đêm đêm thao thức u hoài
Năm canh vò võ bóng ai chập chờn
Lỡ rồi hồ rã tan sơn
Người đi kẻ ở ai hờn ai đây
Vỡ tan biết trách chi ai
Ông tơ bà nguyệt se dây cơ cầu
Hay là trách phận lao đao
Tình tan trên ngọn sóng đào mênh mông
Hay buồn con tạo hoá công
Trớ trêu hai kẻ trót lòng yêu đương
Trách trời ông khéo đặt đường
Trái oan ngang trái sâm thương không tròn
Đá vàng nước chảy sắc son
Trơ trơ còn đó sao mòn tình ta
Phận em là một kiếp hoa
Thời gian ngắn ngủi hương pha dòng đời
Nhưng mà ơi hỡi em ơi
Sao không ráng đợi hỡi người tình ơi
Sao người chẳng nói một lời
Không câu đưa tiễn góc trời người đi
Trăm năm còn tiếc thương gì
Người đi mất biệt bóng di chim trời
Mịt mờ tiêm cá ngàn khơi
Sao không nói trước một lời hỡi em
Rượu nồng ai đó say mềm
Tay người cùng nắm tay em xây tình
Em đi trong đám linh đình
Tiếng ca tiếng nhạc đón trình bước chân
Còn anh trên bến bần thần 159.
Ngồi cầm tâm ảnh nhìn dần qua sông
Vu quy người đến hội đông
Còn anh đơn lẻ bên sông một mình
Em đi biệt mất niềm tin
Anh thời ở lại bóng hình gầy hao
Phải là biết trách làm sao
Phải chăng chốn ấy sang giàu là cao
Nên đành em vội bước mau
Vô tình một kẻ hoài đau trông chờ
Chữ tình anh đã dệt thơ
Bây giờ tan vỡ nào ngờ đâu em
Dòng thơ tình ấy đã lem
Chất em cũng đã mà đem bỏ rồi
Giữ chi vương vấn người ơi
Bên chồng êm ấm mặc người lạnh khơi
Tình xưa rồi cũng dầng trôi
Có yêu thương lắm cũng thời cách xa
Bên chồng vui sống mặn mà
Cho tròn bổn phận nội gia nhà người
Còn anh ở lại gượng cười
Vài lời cầu chúc cho người ấm êm
Chúc em hạnh phúc êm đềm
Bên người quên lãng đừng ghìm hương xưa
Cảnh đời chìm đắm gió mưa
Bên em đã ấm sớm trưa cùng người
Đôi ta đâu cách xa vời
Mà sao đôi ngã đôi nơi hởi người
Người ta chốn đó xa xôi
Chưa quen sao lại một đời quen hơi
Tại anh nghèo khó trong đời
Nên em phụ bạc quên lời phải chăng
Hay xưa lầm lỡ tưởng rằng
Hay anh ngộ nhận tình chân vững vàng
Hay là tại cảnh giàu sang
Bao người phải luỵ thân nàng cũng như
Thôi thì riêng nổi buồn tư
Dù sao anh mãi tình như ngày đầu
Yêu em da diết đậm sâu
Bên em là cả sắc màu trần gian
Giờ em xa vạn ngút ngàn 199.
Chim trời cá nước mơ màng nơi nao
Tình buồn lỡ mộng trầu cau
Gieo chi nên chữ sắc màu thuỷ chung
Giờ đây đêm đến lạnh lùng
Trơ vơ anh với não nùng ruột gan
...
Ngày vui sao vội mau tan
Ngày buồn dài thế anh mang cuối đời
Qua rồi một giắc ai ơi
Hồng hoang hoàn vũ sao hoài mê mang
Em giờ bên ấy ngút ngàn
Có vui hay phải rã tan hương sầu
Vợ chồng tình nghĩa thương nhau
Sướng vui hay phải khổ đau tâm hồn
Còn anh những buổi hoàng hôn
Mơ màng bóng dáng em còn quanh đây
Một mình dạo bước đường dài
Người qua kẻ lại lạc loài thoáng qua
Vòng tay trống trải phong ba
Đôi chân lạc cõi bước qua vô hồn
Nhìn trong những cảnh dập dồn
Mênh mang niềm nhớ đọng tồn niềm đau
Còn đâu tiếng nói ngọt ngào
Thân yêu triều mến thưở nào trao duyên
Lói tình kia vẫn nằm yên
Đâu vòng tay ấm nắm liền lấy nhau
Những trưa chang nắng đôi đầu
Tìm nơi bóng mát ghé vào góc cây
Bây giờ lá rụng gió bay
Con đường tình ái còn nay thuở buồn
Sau lần chia biệt đau thương
Người đi chỉ để con đường trơ vơ
Bây giờ đọc lại vần thơ
Nhưng tình đã lỡ mộng mơ mất rồi
Chỉ còn một bóng lẻ loi
Ngày ra đêm vắng nước trôi qua cầu
Đá vàng chung thủy gì đâu
Thấy chăng nổi nhớ gục đầu đêm hoang
Tình sao đi vội mau tan 239.
Hoa tươi mới hé đã tàn rụi mau
Hoa hồng gai nhọn làm sao
Tay không nhỏ máu giọt đào xót xa
Trinh nguyên đâu nữa hồn ta
Nếu ai có hỏi sao mà ngẩn ngơ
Cuộc đời kia vẫn xanh lơ
Sao ai vùi lấp tình thơ héo sầu
Anh rằng chẳng thể khác đâu
Tim anh vẫn mãi tình đầu riêng mang
Sắc son kia đã bẽ bàng
Tình anh vẫn mãi chứa chang một người
Ai trêu thì miệng vẫn cười
Mà đau đứt ruột trong người hởi em
Bao lần qua ngõ trông rèm
Nhà em ở đó mà em phương nào
Còn đâu bóng ngọc ra vào
Để anh thương tưởng biết bao tủi buồn
Ngày ngày vẫn cứ vậy luôn
Một mình ngơ ngác con đường tình yêu
Dù cho bến củ xanh rêu
Yêu em anh đã thệ yêu trọn đời
Ai mang tình ấy cách rời
Hoa tàn bướm rủ hương đời xót xa
Tại em hay tại mẹ cha
Tham sang phụ khó bán hoa cho người
Trách chi duyên đã vậy rồi
Có thương có nhớ mồ côi riêng mình
Nhưng sao anh mãi nặng tình
Không sao nhòa được bóng hình yêu thương
Còn gì đâu nữa yêu đương
Nữa hồn tan nát nữa luôn dập vờ
Tình xưa thôi lỡ ván cờ
Chưa tròn một nước đã giờ biệt ly
Sau lần em bước vu quy
Ra đi mà chẳng lời gì xót thương
Mây bay xa dặm ngàn phương
Ước gì có thể anh nương kiếm tìm
Bây giờ tâm cá bóng chim
Trời mây nhòa nhạt bóng em mịch mù
Trăng tròn hết sáng rồi lu 279.
Mà sao tình ái mãi ru liệm hồn
Giọt sương buổi sớm đọng tồn
Bình minh đã vội vùi chôn giọt tình
Nhìn dòng nước chảy dưới kinh
Lục bình trôi nổi lình đình về đâu
Đêm dài ánh dưới sông sâu
Một vầng trăng sáng đợm màu tan thương
Còn gì đâu nữa mà thương
Để rồi năm tháng chán trường mang theo
Tủi đời cũng bởi kiếp nghèo
Chữ tình khó nhọc gieo neo dòng đời
Giờ em đi mãi không về
Ngồi đêm thêm nổi tái tê thắt lòng
Trái tim dòng máu lạnh đông
Châu thân khô cạn mấy dòng lệ sa
Thôi rồi tan vỡ kiếp hoa
Bao năm chăm sóc người ta hái rồi
Bao năm khó nhọc người ơi
Nặng công tôi lắm tiếc thời thêm đau
Anh nào phải tiếc công lao
Mà là tiếc nổi hoa màu úa phai
Hương thơm còn giữ hồn ai
Gió vờn chưa mất nguyên hài trinh trong
Cớ chi nay lại héo lòng
Nụ hoa rơi rụng gió giông tơi bời
Vô tình chi hỡi ông trời
Trăm năm đã lỡ tình đời lạnh câm
Còn đâu mà mộng trăm năm
Bóng chim tim cá biệt tâm phương trời
Phải chăng định mệnh người ơi
Làm sao ai hiểu nổi đời long đong
Đôi ta cách chỉ dòng sông
Cây cầu nối nhịp cũng không khác miền
Phải chăng chưa đủ chữ duyên
Chỉ đủ chữ phiền cũng bởi trắng tay
Rượu nồng uống để nguôi say
Cho quên trời đất vùi ngày nhớ thương
Mà sao càng uống càng buồn
Nhớ thương càng dậy khơi nguồn loạn xao
Thỏi hơi khói thuốc tan vào 319.
Không gian loang lổ niềm đau sao hoài
Sao không cho để vùi say
Mê mang quên nổi tháng ngày thương yêu
Tương lai giờ đã hắt hiu
Người yêu đã mất dắt dìu vào đâu
Tương lai đen chỉ một màu
Vì hồn đã liệm còn đâu mộng tìm
Tương lai anh thể là em
Mà em đi mất là xem chết rồi
Ngày qua tháng lại dầng trôi
Cuộc đời lao khổ còn vui nổi gì
Thét rầm bảo tố sân si
Tan vào vô định lói đi đã cùng
Dò tìm bốn hướng bít bùng
Chỉ còn đau nhớ ở cùng lại đây
Em đi là hết tháng ngày
Yên vui hạnh phúc đời nầy còn đâu
Xa rồi xanh thẳm biển dâu
Trùng khơi sóng vỗ bạc đầu trời cao
Anh còn ngồi tưởng chiêm bao
Em đi có nhớ ngày nào còn bên
Có còn thương tưởng gọi tên
Những khi chiều vắng ở bên góc đường
Nhìn trời nhìn đất bốn phương
Có mơ màng nổi vấn vương một người
Thôi thì chỉ thế mà thôi
Nếu ai có hỏi đến tôi nàng đừng
Đôi ta vẫn mãi người dưng
Thôi thì lấp hết sầu bưng trong lòng
Bước tình ta quá long đong
Đã tan thành nước hòa trong tâm hồn
Biệt ly tình đã hao mòn
Gói gom lại chút sắc son nhạt lòng
Yêu em chấp nhận long đong
Xót xa cay đắng ngập lòng đau thương
Biết rằng tan vỡ khổ buồn
Yêu em trong nổi đoạn trường trái ngang
Tình ta sao hợp rồi tan
Khác nào bèo nước mây đang bầu trời
Giờ còn chi nữa em ơi 359.
Lời tình đỗ nát rớt rơi thuở nào
Một người đã bước đi mau
Một người ở lại nhạt màu yêu thương
Lần dò mỗi bước đơn phương
Chỉ còn cách trở tình thương đôi mình
Duyên ta không trọn chữ tình
Cũng đành chúc phúc người mình yêu thương
Trăm năm đậm thắm lửa hương
Yên vui hạnh phúc trọn đường bên ai
Câu thề dang dở đã phai
Ước mơ cũng đã theo ngày em đi
Đa đa vỗ cánh bay di
Về nơi xứ lạ biệt ly cội cành
Ngày ngày lói củ lanh quanh
Hoàng hôn tắt nắng cây xanh ngỡ ngàng
Đêm gầy lạnh lẽo bẽ bàng
Nữa hồn tan vỡ nữa mang lạnh lùng
Sương đêm lạnh buốt không trung
Nữa trên mắt lệ nữa cùng cô đơn
Gió mưa thêm dập từng cơn
Nữa thương thân phận nữa hờn trái ngang
Tạ từ lau hết ly tan
Mà sao tim mãi bàng hoàng xót đau
Nào đâu muốn khóc thét rào
Mà sao tiếng sấm đập vào mãi thôi
Thôi đành lỡ hẹn phai phôi
Vì trong thực tế sao ôi phủ phàng
Ai gieo mấy chữ đá vàng
Bây giờ thay chữ bẽ bàng chua cay
Ngày qua rồi lại qua ngày
Còn ai mà để kề vai chuyện trò
Một mình khơi đóng tàn tro
Cũng là mình tự dầy vò thêm thôi
Người đi chốn ấy xa xôi
Nhạt nhòa trời nước thì thôi cũng đành
Tình xưa giữ dạ chân thành
Vẫn mong hồng được tay anh yêu nhiều
Bây giờ lỡ vỡ hoa yêu
Dập dồn đau xót người yêu xa rồi
Canh khuya thao thức bên trời 399.
Một vầng trăng sáng nhủ lời thuở than
Thôi rồi tình đã dở dang
Đau thương anh phải riêng mang trọn đời
Mùa thu gió thỏi ngan trời
Tuôn dòng lệ lá thuở thời tan yêu
Thôi rồi lạc lói phiêu diêu
Tình đầu dang dở vẫn yêu trọn đời
Làm sao quên được một người
Làm sao hết nhớ nụ cười xinh tươi
Ngày ngày nhìn nước ngược xuôi
Ngỡ ngàn bên cạnh có người ngồi bên
Dõi tìm trong nỗi buồn tênh
Thẫn thờ trên bến lênh đênh bóng hình
Thương hoài riêng một mối tình
Nhớ hoài nên mãi lòng mình xót xa
Nhìn đời xuôi ngược lại qua
Bóng hồng thoang thoáng lạ xa phương trời
Yêu em chẳng muốn cách rời
Nào ngờ cách trở ngàn khơi đoạn trường
Đêm gầy thấu lạnh hơi sương
Một mình bến nhớ tơ vương héo gầy
Lá vàng hết phủ xanh cây
Em đi là hết những ngày mến thương
Lần mòn qua lại con đương
Bạc phai màu áo dặm trường đơn côi
Đau lòng anh quá đi thôi
Bóng trăng đã lặng nước trôi ngỡ ngàn
Một mình trên bến tương giang
Mơ màng hình ảnh cửa nàng còn đâu
Hai hàng rẽ lói giòng châu 429.
Hoài thương mãi nhớ tình đầu dở dang