Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2020

BUỒN Ở CÕI ĐỜI

BUỒN Ở CỔI ĐỜI
03/06/2014
Ta ở cổi đời được mấy vui ,
Ít bùi lắm đắng mãi chen vùi ,
Muôn ngươi xô đẩy đua danh lợi ,
Riêng ở lòng ta nổi ngậm ngùi ,

Nhiều kẻ qua cầu đành rút ván ,
Lắm người được lợi vội quên ân ,
Đua theo phù phím mê hào nhoáng ,
Hậu quả là chi phải khóc ròng ,

Kẻ bị người lừa lâm ác mộng ,
Người gây oan trái gặt cay nồng ,
Dường như tất cả đều đau khổ ,
Tự buột dây oan nợ chất chồng ,

Kiếp kiếp đời đời sanh hiểm hoạ ,
Oán thù khóc hận ám can hoa ,
Mẽ mòn con tạo làm sao lắp .
Vực thẳm tối đen trầm đoạ sa,...

TRỊNH QUỐC NHƠN

Từ tâm khởi việc làm lành ,
Vọng lòng mê dục xúi hành việc oan ,
Ố oen muôn loại rối loàn ,
Như trời nắng hạn vẫn còn đợi mưa .
......
Lấy được thân kia có giữ bền 
Còn lòng rong rủi có lưu yên 
Chóng thay chớp mắt trong giây khắc 
Thói dục tham đòi có đặng nguyên 

Muôn hướng đường đời luôn xuôi ngược,
Nay chung lói bước lại đổi mai,
Thức lâu mới thấm màng đêm lạnh ,
Ngồi đấy quá lâu bị tê người
....
Thân cận nhưng lòng chẳng chất đâu ,
Thời gian phai nhạt bởi ươm sầu ,
Con người thói dục yêu cầu lớn ,
Đáp ứng thỏa sao lắm cưỡng cầu .
...
MÁU LẠNH

Thấy người hoạn nạn mắt nhìn trơ ,
Làm thói bàn quan dạ hững hờ ,
Không giúp cũng không lòng bận biệu ,
Những người máu lạnh quá thờ ơ .
......
Trấn động đất bằng buổi ngữa nghiên 
Nước tràn lấp núi trốn nào yên ,
Dầu khôn hay dại đều chung kiếp ,
Né tránh khỏi đâu cơn đảo huyền ,
Sỏi đá đến thời ra mỏng mảnh 
Trước cơn tàn diệt của tan bành ,
Chiến tranh rắc họa lòng người khởi ,
Những bản kêu đơn gọi chẳng thành .
.....
Mã đáo thành công ấy việc gì 
Chúc nhau mưa thuận gió hòa di 
Nào hay phía trước nhiều gai nhọn 
Đâm thủng tương lai khổ họa trì 
Đường nhạn mây mờ vây chẳng tản 
Long đờm hổ nghiệt lắm kinh hoàng 
Lạc đàng xẽ chủng tan bành thế 
Núi đá lung lay sụp lụi tàn .

TQN


TÁO ÔNG HỒI TRỜI

TÁO ÔNG HỒI TRỜI
(18/02/2013)
Tái bút 18/01/2026
🦈🦈🦈🦈🦈🦈🦈🦈🦈

Hai- ba tháng chạp hàng năm 
Nhà nhà đưa tiễn Táo Ông về trời 
Bánh trà hương quả mức xôi 
Cá chép dẫn hồi phương tiện phi thăng 
Táo Ông đến điện Ngọc Hoàng 
Tấu sớ sẵn sàng thời sự dương gian 
Giữa Linh Tiêu điện nghiêm trang 
Hàng ngàn tiên thánh dự ban thiên đình 
Táo Ông trình báo sự tình 
Một năm trần thế đã nhìn nghe qua 
Biết bao nhiêu chuyện thiết tha 
Thị phi rất rối thật là chán chê 
Những lời than thở não nề 
Ngọc Hoàng xem thấy cũng thời ngổn ngang 
Thôi ôi ở cổi thế gian
Sao còn lắm kẻ làm càng gian manh 
Từ thời vô thủy- gieo lành 
Đến nay hồng tận lại đành rối ren 
Loài người tranh đấu bon chen 
Lại nhiều tật xấu- nhiễm quen nhiều đời 
Địa cầu điên đảo khắp nơi 
Khí lành len lỏi nặng nề ám lung 
Xem nhiều thêm lắm nảo nùng
Kể sao cho xiết tận cùng trái oan 
Lợi danh dục kỷ- đa đoan 
Bại- thành ma- thánh tính toan khó lường 
Khôn- gian lợi dụng thiện lương 
Khả tin mù quáng chịu thường- thiệt thân 
Tiền tài mua chuột công bằng 
Lợi danh giẫm đạp nghĩa nhân hao mòn 
Sói rình- hổ rập tìm ngon 
Thế cờ sắp lược ra đòn hiểm sâu 
Thắng thua cũng cuộc bể dâu 
Nay cười mai khóc chẳng lâu đổi dời 
Thừa tiền tiêu phí cuộc chơi 
Giúp người một cắt cũng thời tính toan 
Gặp người hoạn nạn mắc oan 
Không- nâng đỡ, lại còn toan cợt đùa 
Gạt lừa những cuộc bán mua 
Giá cao hàng điểu tranh đua làm càng 
Vì danh lợi- sống dối gian 
Cố tình đầu độc để toan lợi cầu 
Gieo cho nhau- cái họa sầu 
Tốn hao bệnh tật lo âu nhọc nhằn 
Văn minh tiến bộ lên tầng 
Giữa thời công nghệ cầm bằng đỉnh cao 
Khắp trên thế giới lao xao 
Hạt nhân vũ khí khoe màu tối tân 
Nguy cơ tai họa kinh hoàng 
Thiên tai địa chấn hồng trần mong manh 
Lâu đài cung điện Khánh thành 
Một cơn nguy biến cũng nhanh tiêu tàn 
Công trình xây dựng xê xang 
Môi trường hệ lụy cũng đang chuyển lần 
Nhìn xem qua cõi hồng trần 
Biết bao gian dối mãi rằng không thôi 
Lòng người bạc bẽo như vôi 
Biết bao giả tạo tranh ngôi lọc lừa 
Lòng tham không đáy sao vừa 
Đạo lý bằng thừa chẳng giữ thẳng ngay 
Buồn thay xã hội ngày nay 
Nhiều người hung ác mãi gây hại đời 
Biết bao nhiêu chuyện rối bời 
Con người cư xử như loài thú hoang 
Vợ chồng thân tộc xóm làng 
Cũng vì thương ghét làm càng hại nhau
.... 
Bây giờ ăn uống cũng sao 
Hàng dùng hóa chất nào đâu mạnh lành 
Con người giả cũng tạo thành 
Thật giả lẫn đành khó thể nhận ra 
Đôi khi bất đắc dĩ mà 
Phải dùng để sống hoặc là chết thôi 
Phong trào chủ nghĩa cuốn lôi 
Lung tung kêu gọi xét soi thói đời 
Những phường giả tạo lả lơi 
Mượn danh vụ lợi nhiều lời ba hoa 
Chỉ là miệng lưỡi người ta 
Mà lòng dục kỷ tà ma lọc lừa 
Thói đời đen bạc ghét ưa 
Sống chẳng biết vừa thỏa mãn duy an 
Nhìn nhau trong sự hoang mang 
Tâm phi khẩu thị ngỡ ngàng giả chân 
Sang hèn giai cấp biệt phân 
So hơn lường thiệt mãi rằng không thôi 
Tiền tài vật chất lên ngôi 
Hiền lương nghèo khó thiệt thòi chông chênh 
Quan liêu hách dịch nhiều tên 
Tham mồi béo bở vội quên tình người 
Anh hùng đại hiệp đầu môi 
Buôn người lừa lọc đổi dời trắng đen
Tối mù ngay dưới chân đèn 
Có phồn thịnh cũng lẫn chen tệ nàn 
Có danh tiếng thật vẻ vang 
Đôi khi lớp vỏ ngụy trang tin đồn 
Đến khi hiện rõ hết hồn 
Cây kim trong bọc, cáo chồn hôi tanh 
Nhiều tên thành đạt nên danh 
Học khôn làm thói lưu manh ngông cuồng 
Chữ hiền nhân- chỉ treo chuông 
Say mê hào nhoáng, ngoan cường biết bao 
Đang đà lạm phát xôn xao 
Bàng hoàng thế giới khổ đau dân nghèo 
Việc làm kinh tế cheo leo 
Một năm qua vẫn bèo nhèo lách lay 
Nhiều năm liên tiếp thế này 
Còn thêm lắm chuyện đổi thay lụy phiền 
Trần gian- chẳng lúc nào yên 
Kiếp người thân tục mãi liền lo âu 
Biết rằng sống có bao lâu 
Mười năm được mấy cái đâu vui vầy 
Phải luôn tranh đấu lo ngày 
Áo cơm ấm lạnh đổi thay nhân tình 
Mưu cầu hạnh phúc yên bình 
Không là huyễn mộng thắm xinh duyên lành 
Mong cầu thế giới xung quanh 
Bình an hạnh phúc mới đành mừng vui 
Rồi thì Ông Táo cáo lui 
Trở lại ngậm ngùi về cõi trần gian 

TQN
🐌🐌🐌🐌🐌🐌🐌🐌🐌🐌🐌🐌

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2020

NIỀM TIN TRÂN TRỌNG QUÝ YÊU

Tự sự : NIỀM TIN TRÂN TRỌNG QUÝ YÊU
23/04/2020
Một khi khắc cốt ghi tâm
Dầu bao năm tháng chẳng làm mất đi
Vì đời cái quý luôn ghì
Dầu không toại nghiện vẫn trì trong tim
Làm sao có thể quên em
Máu chảy về tim thay thế được đâu
Những người gặp gỡ về sau
Đều không có được đậm sâu tấm lòng
Tìm đâu hai chữ cảm thông
Chân thật tấm lòng hết mức quý yêu
Toàn người từng trải chất chiu
Hết còn bản chất mỹ miều hồn nhiên
Đắng cay số phận truân truyên
Gãy gánh đường duyên mộng vẫn trinh nguyên
Cũng không đành dạ trách phiền
Nghiện lòng người được vui yên mới đành
Mừng cho người được duyên lành
Không phải lanh đanh hơn ở bên tôi
Số trời đã định vậy rồi
Buồn tôi, tôi chịu buồn người nào mong
Bởi đời nghịch cảnh long đong
Chữ hiếu chưa xong thân lại trắng tay
Làm sao lo được cho ai
Vuông tròn hạnh phúc bền dai vui vầy
Ngại rồi gánh nặng hao gầy
Sầu tủi sau này nhỏ lụy mắt tiên
Ngày buồn lạc chốn vô biên
Lắng lòng cho được mệt phiền rửa trôi
Cảm thương cho một kiếp người
Định mệnh cuộc đời nghiệp phận vờn lai
Yêu thương mới thấy thênh thai
Hành lý đường dài đẹp mãi niềm tin.
(Những bài thơ tình tui viết phần nhiều đều là hồi tưởng, Hồi tưởng về năm 2009 là cái mốc.)
TQN

LINH CẢM
16/09/2013
EM ,một người con gái đẹp ,
Em dịu dàng và rất mực đoan trang ,
Nhưng linh cảm đã nói với anh rằng ,
Cuộc tình rồi như thuyền không cặp bến ,
Em nhìn anh ánh mắt hiền triều mến ,
Cả một trời hy vọng với tình yêu ,
Em mỉm cười sưởi ấm áp lòng anh ,
Còn anh thì dấu cười trong khoảng lặng ,
Trước mắt ta con đường không bằng phẳng ,
Mà tình thì như cơn lốc lăng quay ,
Anh tránh nhìn vào em sợ ngất sây ,
Mai lỡ cách khó nguôi ngoai sầu đắng ,
Anh không nhìn sao lòng anh rung cảm ,
Giọng nói em sao ấm áp dịu kỳ ,
Tia mắt nhìn bao triều mến quan tâm ,
Anh xao động trước tấm lòng chân thật ,
Anh vào đời còn hai bàn tay trắng ,
Chẳng thể lo được êm ấm cho em ,
Trong linh cảm thấy màng tối trời đêm ,
Sẽ che khuất con đường tình đôi lứa ,
Anh hiểu rằng bên em bao hạnh phúc ,
Nở mùa xuân lòng mở nhạc từng bừng ,
Trời nắng hạn bõng rào rạc mưa tuôn ,
Như vô tận một nỗi niềm đánh thức ,
Trong tâm cảm thấy lòng bao náo nức ,
Cũng ngẹn lòng ngăn cảm xúc con tim ,
Sợ bao lo sợ tràn ngập rung lên ,
Trong xa thẳm đôi mắt buồn rũ rượi ,
Lòng răn lòng đời mình bao rong rủi , 
Chữ tình mình như chùm gửi mong manh , 
Gạt qua đi chút vụng dại thương thầm , 
Khi đường mai hai hướng đời biền biệt , 
Mà linh cảm đã ứng thành sự thiệt , 
Trong tâm khảm bao thảm nảo đau mang , 
Đã biết trước sao vẫn thấy ngỡ ngàn , 
Không tránh được khi duyên phần may rủi , 
Trong tim anh em đã thành khuôn mẫu , 
Dù tháng năm làm củ kỷ bào mòn , 
Cũng không đổi được một trái tim son , 
Và mất em là mất đi bao ý sống , 
Dù mai đây trên bước đường mở rộng , 
Bao đổi mới bao mời gọi ru lòng , 
Không lắp được vào khoảng trống trong anh , 
Và khoảng ấy là để giành mãi mãi , 
Mất em rồi tâm hồn anh trống trải , 
Thấy muôn người nhưng khép lại cửa lòng , 
Bao kẻ đến anh đều thải chói từ , 
Vì nơi ấy là của em mãi mãi , 
Thuyền tình ta không đi vào bờ cổi , 
Mãi lạc loài nên mãi mãi bơ vơ , 
Trong bao la cơn sóng gió giặt giờ , 
Nụ cười ấy anh dấu vào ký ức , 
Trốn phong xa trong chợ đời tấp nập , 
Bến hẹn hò em đã thoả cùng ai , 
Còn nơi đây anh nặng bước tương lai , 
Giọt nước mắt rơi vào trong khoảng lặng , 
Nhớ những khi anh trộm nhìn dáng ngọc , 
Bước dịu dàng và xoả tóc thề buông , 
Trong phòng đêm với bè bạn chung đường , 
Tình hai đứa nở bừng trong e ngại , 
Ngồi cách nhau lòng đã mong gần lại , 
Mộng ước thèm hoà nhịp thở yêu thương , 
Trong ánh mắt bao say đắm vô thường , 
Môi cười khẻ với giọng mềm ấm áp , 
Trên thuyền tình đương mình cùng bảo táp , 
Nên linh cảm bao lo sợ bất an , 
Mà giờ đây đã trôi lạc sóng đàng , 
Anh cô độc giữa giòng đời nghiệt ngã ... 
TRỊNH QUỐC NHƠN 
16/09/2013


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2020

LẠC MẤT

LẠC MẤT
09/2013

Ta ngồi lặng trái tim như ngừng thở ,
Cố lắng nghe nhưng cảnh vắng im lìm ,
Lòng triễu nặng dẫu chắng ngẫm niềm riêng ,
Sao day dứt cứ triền miên nhòi bóp ,
Cảnh trơ vơ nhưng lòng ta choán ngộp ,
Trái tim sầu càng thôi thốp mong manh ,
Nhớ về em hay hình ảnh trong tim ,
Không muốn vương sao lòng chẳng dứt được ,
Tình yêu kia sánh như là cá nước ,
Cũng thoảng như cơn gió mát bên trời ,
Mà soe lạnh cả một kiếp con người ,
Khi đi mất một nguồn vui hạnh phúc , 
Tôi thấy lạnh một luồng chi chảy ngược , 
Dội vào tim hình như đống băng lòng , 
Và cảm thấy nó mềm mại êm trông , 
Chợt hiểu ra là một dòng nước mắt . 
Trong sụt sùi thấy lòng buồn hiu hắt , 
Cõi đất trời như thu hẹp không gian , 
Đang cuốn lại và bốp chật hoang tàn , 
Trong đôi mắt như mơ màng xa thẳm , 
Thấy màng đêm đang trở mình chìm đắm , 
Hết bình minh và mãi mãi tối tăm , 
Ôi vũ trụ vòng quỹ đạo xoay vần , 
Sao nỡ đành cuốn đi em lạc mất ,
....
TRỊNH QUỐC NHƠN
 
NGÙI THƯƠNG
Đói tưởng năm dài cũng mất công ,
Thuyền quyên gái đẹp kén danh chồng ,
Sang giàu quyền quý vui vinh hưởng ,
Thời buổi bây giờ thế quá đông ,
Sau buổi tiệc tan thân lỵ trướng ,
Cũng đành cá chậu với chim lồng ,
Làm sao đoán được thói đời lạ ,
Tiếc thuở ngùi thương cũng lạnh bông.
...
 Lắm kẻ bạc đầu còn muốn vui ,
Vung tiền mua gái chọn chân dài ,
Bao cô ham lợi rẽ trinh tiết ,
Tôi phận nghèo nàn nào dám mơ.
 
TRỊNH QUỐC NHƠN



LINH CẢM

LINH CẢM
16/09/2013
EM ,một người con gái đẹp ,
Em dịu dàng và rất mực đoan trang ,
Nhưng linh cảm đã nói với anh rằng ,
Cuộc tình rồi như thuyền không cặp bến ,
Em nhìn anh ánh mắt hiền triều mến ,
Cả một trời hy vọng với tình yêu ,
Em mỉm cười sưởi ấm áp lòng anh ,
Còn anh thì dấu cười trong khoảng lặng ,
Trước mắt ta con đường không bằng phẳng , 
Mà tình thì như cơn lốc lăng quay , 
Anh tránh nhìn vào em sợ ngất sây , 
Mai lỡ cách khó nguôi ngoai sầu đắng , 
Anh không nhìn sao lòng anh rung cảm , 
Giọng nói em sao ấm áp dịu kỳ , 
Tia mắt nhìn bao triều mến quan tâm , 
Anh xao động trước tấm lòng chân thật , 
Anh vào đời còn hai bàn tay trắng , 
Chẳng thể lo được êm ấm cho em , 
Trong linh cảm thấy màng tối trời đêm , 
Sẽ che khuất con đường tình đôi lứa , 
Anh hiểu rằng bên em bao hạnh phúc , 
Nở mùa xuân lòng mở nhạc từng bừng , 
Trời nắng hạn bõng rào rạc mưa tuôn , 
Như vô tận một nỗi niềm đánh thức , 
Trong tâm cảm thấy lòng bao náo nức , 
Cũng ngẹn lòng ngăn cảm xúc con tim , 
Sợ bao lo sợ tràn ngập rung lên , 
Trong xa thẳm đôi mắt buồn rũ rượi , 
Lòng răn lòng đời mình bao rong rủi , 
Chữ tình mình như chùm gửi mong manh , 
Gạt qua đi chút vụng dại thương thầm , 
Khi đường mai hai hướng đời biền biệt , 
Mà linh cảm đã ứng thành sự thiệt , 
Trong tâm khảm bao thảm nảo đau mang , 
Đã biết trước sao vẫn thấy ngỡ ngàn , 
Không tránh được khi duyên phần may rủi , 
Trong tim anh em đã thành khuôn mẫu , 
Dù tháng năm làm củ kỷ bào mòn , 
Cũng không đổi được một trái tim son , 
Và mất em là mất đi bao ý sống , 
Dù mai đây trên bước đường mở rộng , 
Bao đổi mới bao mời gọi ru lòng , 
Không lắp được vào khoảng trống trong anh , 
Và khoảng ấy là để giành mãi mãi , 
Mất em rồi tâm hồn anh trống trải , 
Thấy muôn người nhưng khép lại cửa lòng , 
Bao kẻ đến anh đều thải chói từ , 
Vì nơi ấy là của em mãi mãi , 
Thuyền tình ta không đi vào bờ cổi , 
Mãi lạc loài nên mãi mãi bơ vơ , 
Trong bao la cơn sóng gió giặt giờ , 
Nụ cười ấy anh dấu vào ký ức , 
Trốn phong xa trong chợ đời tấp nập , 
Bến hẹn hò em đã thoả cùng ai , 
Còn nơi đây anh nặng bước tương lai , 
Giọt nước mắt rơi vào trong khoảng lặng , 
Nhớ những khi anh trộm nhìn dáng ngọc , 
Bước dịu dàng và xoả tóc thề buông , 
Trong phòng đêm với bè bạn chung đường , 
Tình hai đứa nở bừng trong e ngại , 
Ngồi cách nhau lòng đã mong gần lại , 
Mộng ước thèm hoà nhịp thở yêu thương , 
Trong ánh mắt bao say đắm vô thường , 
Môi cười khẻ với giọng mềm ấm áp , 
Trên thuyền tình đương mình cùng bảo táp , 
Nên linh cảm bao lo sợ bất an , 
Mà giờ đây đã trôi lạc sóng đàng , 
Anh cô độc giữa giòng đời nghiệt ngã ... 
TRỊNH QUỐC NHƠN 
16/09/2013


MỆT MỎI

MỆT MÕI 
04/10/2013
Ta cảm thấy cỏ cây đang héo úa , 
Cả đất trời hoang lạnh bủa màng đêm ,
Trong bóng tối mọi cảnh vật lặng chìm ,
Ta bò lết cho qua từng ngày tháng .
Ta vô vọng trong nổi niềm nhàm chán ,
Thấy cuộc đời tan tựa áng mây bay ,
Cơn gió lùa cho đồng cỏ xơ gầy ,
Cũng tan tác trước những màng bảo tố ,
Đường phía trước nhiều trông gai thách đố ,
Thân mỏng manh trong trôi nổi rong rêu ,
Không rể bám nên cứ mãi lêu bêu ,
Còn bờ bến vẩn xa xôi trắc trở ,
Lòng e ngại và cũng nhiều lo sợ ,
Sao dám mơ một bến đổ an lành ,
Sợ lỵ người mang hy vọng lại xanh ,
Trong sâu thẳm đường mây còn nhiều gió ,
Đã vỡ rồi con bờ đê ngăn lủ ,
nước đổ tràn hết còn nổi thản nhiên ,
trước dong tố cây cỏ cũng ngã nghiên ,
ôi cuộc sống bao lỵ phiền thảm khổ .

Chim mỏi cánh nhưng còn ngoài trùng biển ,
Sức giới hạn đang cố gắn mõi mòn ,
Chờ thuyền quế mắt cay rát mở trông ,
Nhưng chỉ có hạt bụi làm mắt đỏ ,
Một hy vọng nó tưởng chừng nho nhỏ ,
Mà mong chờ nào thấy có hồi tin ,
Ta lạc giữa bụi hội chợ choán nhìn ,
Trong tầm mắt những ảnh hình xao xác ,
Ta thấy quen trong những gì ảo giác ,
Thấy thật gần mà ngơ ngác lạ xa ,
Những tia mắt thêu màng lửa đỏ loà ,
Như đốt cháy tất cả thành tro bụi ,
Ta thấy mệt trong dòng đời rong rủi ,
Đã hết niềm để an ủi yêu thương ,
Thấy địa cầu không còn chổ náo nương ,
Bao xô ngã đã phô trương tất cả ,
Cỏ yếu mềm vẫn vùng xanh màu lá ,
Trước những dòng gieo rắc phá tan thương ,
Cây muốn lặng mà gió chẳng yên nhường ,
Làm đổ nát cánh chim trời lạc tổ ,
Trong mõi mòn lòng nặng bao thảm khổ ,
Chút tàn hơi cạn nguồn sống yêu đời ,
Niềm khao khát đã tắt nghẹn tim rồi ,
Chỉ chờ khắc là buông đời mệt mõi .
 
TRỊNH QUỐC NHƠN
04/10/2013
 
===============


NỔI BUỒN

NỔI BUỒN
17/03/2014

Em đã đến cho anh niềm hy vọng ,
Rồi ra đi để vỡ mộng tình anh ,
Để tình phai như chiếc lá mong manh ,
Trời gieo gió làm tan tành rụng vỡ ,
Nếu yêu anh đã làm em lo sợ ,
Trước cuộc đời còn nặng nợ áo cơm ,
Nên em đành xa bến đợi hạ bườm ,
Để trôi nổi anh giữa đời nghiệt ngã ,
Đến với nhau tưởng tình thật dạ ,
Nào biết đâu nổi buồn bã ngày sau ,
Thà là mình đừng gặp gỡ chi nhau ,
Quen biết rồi thì làm sao quên được ,
Đã yêu người tha thiết tròn mơ ước ,
Sao tình mình chia lói ngược chiều nhau ,
Đời đua nhau tranh vật chất đèo cao ,
Em thì khác nhưng vì sao vẫn thế ,
Sống nghèo nàn hạnh phúc mình khó thể ,
Đôi tay này vẫn tìm kế sinh nhai ,
Nào dám đâu gieo phiền lỵ cho ai ,
Đã yêu nhau đừng biệt phân hoàn cảnh ,
Anh lâm vào hoàn cảnh bao khó xử ,
Em cũng vì cha mẹ với tình thân ,
Duyên nợ ta chưa đi kiệp đến gần ,
Sao vắp ngã cho nhọc nhằn anh trọn ,
Em đi rồi anh còn ôm đau đớn ,
Giữa đêm buồn giá lạnh với cô đơn ,
Buồn sâu thẳm khắc vào tìm giỏi hờn ,
Sao tình em chỉ chập chờn ảo giác ,
Em đi rồi anh đêm dài ngơ ngác ,
Trước hoang tàn của bão tác vừa qua ,
Đau trong tim sao chẳng thể xoá nhoà ,
Vết thương ấy cứ từng ngày rỉ máu ,
Em đùa giởn gieo chi tình yêu ảo ,
Ảo trong đời mà đau đáo trong tim ,
Tình của em đã trôi lạc nổi chìm ,
Anh còn biết tin vào đâu vui sống ,
Hạnh phúc kia đã tan trong ảo mộng ,
Quá hoang đường với một trái tim son ,
Người đời yêu bằng trót lưỡi thề non ,
Một chút khó đã lùi mòn tình nghĩa ,
Anh nhà nghèo nên đời nhiều mai mĩa ,
Nhưng tình yêu từ hai phía mà nên ,
Bên đơn phương bị từ bỏ lãng quên ,
Người vô cảm vẫn vui bên kẻ khác ,
Sống bên kia tình đùa vui thể xác ,
Theo vật chất nổi khao khác thường nhân ,
Em là chi khi nhỏ bé tấm thân ,
Sao cưỡng được qua phong trần định luật ,
........
Ta buồn đời khô cạn nguồn cảm xúc ,
Khi muôn người vẫn tất bật bon chen ,
Bận tình chi cho một chút nhỏ nhen ,
Nó đã làm cho tâm thêm thảm khổ ,
Buồn chán đời trước những gì đạp đổ ,
Bước đường ta muốn đạp số lùi chân ,
Sống làm chi khi mỏi mệt nhọc nhằn ,
Từng giây phút chỉ gượn cầu lẽ sống ,
Nhiều phiền lỵ đã làm ta tê cống ,
Một mảnh hồn nhiều vỡ vụng đau thương ,
Địa cầu kia như hết chổ náo nương ,
Cho ta một lói con đường tin sống ,
Cõi đại cầu nhiều nghiệt oan gieo khống ,
Muôn người đông mà quá hẹp tấm lòng ,
Ai cho ai thật cái nghĩa đại đồng ,
Không biệt phân sang hèn và giai cấp ,
Em xa tôi cũng vì do hoàn cảnh ,
Hay vì em vẫn thích sống sướng vui ,
Với vật chất cho an thoả phủ phê ,
Mà xem tôi chỉ là tình vụng dại ,
Tôi mất em cùng vì nghèo có phải ,
Hay vì tôi mang cái tội khổ đau ,
Em bên ai có đẹp nghĩa dài lâu ,
Tôi sám hối giam mình trong lặng lẽ ,
Tôi buốc đi giữa đời tôi buồn tẻ ,
Không tình yêu và không kẻ quan tâm ,
Tội lỗi chi mà tôi mãi tháng năm ,
Không hiểu nổi mình vương nhiều oan nghiệt
....
TRỊNH QUỐC NHƠN
17/3/2014


KIẾP NỔI TRÔI

KIẾP NỔI TRÔI
03/04/2013

Vàng nào lại thử lửa than
Gian nan thử sức thời gian thử lòng
Tội cho thuần ngọc sáng trong
Để ngoài gió bụi bám lồng mờ phai
Ai cùng cảnh ngộ như ai
Đã trong hiểu rỏ đắng cay lòng người
Người ta sung sướng vui tươi
Dại chi bén luỵ dở cười hay không
Mình đây thật dạ thật lòng
Người ta vô cảm chớ hòng cầu chi
May tương tri kỷ dễ gì
Tỷ người đua lợi chớ vì bận tâm
Gửi lòng mây gió xa xâm
Luôn luôn khoảng cách chẳng nằm chung nơi
Vạn vì sao ấy rồi rơi
Trăng kia tủi lạnh đôi côi bạn hằng
Còn ta không chổ tựa chân
Lơ lơ lững lững chẳng gần trên kia
Phải nào do sự phân chia
Bầu trời mặt đất xa lía nước trăng
Hoà chung là bóng âm thầm
Bạn hằng ơi hởi xa xâm thật buồn
Hai ta đều hướng về nguồn
Trách cho hai tỉnh hai đường chẳng chung
Ước chi tương hội nhau cùng
Cho hai lối mộng về cùng một nơi
Ước chi thâu lại đất trời
Biết là bé nhỏ sao người vẫn xa
Cầu lam xin nối nhịp qua
Buồn vì thiếu chất xây mà nên cây
Tay không trên cổi thế nầy
Biết ai cho tựa nhờ vai chút tình
Để làm duyên bắc cầu xinh
Nối liền hai bến hợp tình lói chung
Sông sâu nước chảy lạnh lùng
Tập bơi để lội qua cùng với nhau
Nhưng mà vẫn sợ làm sao
Sợ người hờ hững tình đau tủi đời
Thuyền kia đã có an nơi
Hay còn trôi nổi như tôi một mình
Bước đi trong cổi tiêu linh
Thế gian ai cảm cảnh tình cho ai
Lòng người ích kỷ phủ dầy
Nhỏ nhoi lòng dạ đắng cay giữ lòng
Bến bờ xa lắc chờ trông
Sợ thân yếu đuối bơi không tới bờ
Thì rằng đấm đuối sức rồi
Mong ai cứu vớt mà người vô tâm
Tôi đang giữa trốn thâm trầm
Tìm trao tri kỷ âm thầm u tư
Con thuyền trôi dạt lưỡng chừ
Mà sao bến đến vẫn thời xa xâm
Lỗi niềm câu hẹn trăm năm
Dâu kia héo úa thân tằm trơ vơ
Ươm mầm nối nhịp câu thơ
Để làm duyên sống mà nhờ tháng năm
Kiếp nghèo nghĩa cũng lạc tâm
Đêm đêm tủi phận héo bầm ruột gan
Ngồi nhìn tưởng chết thời gian
Rụi tàn mơ ước lỡ làng đường may
Lạc loài thân gió chim bay
Mà chưa đất đậu dừng ngày rong rêu
Có ai sang sẽ niềm yêu
Đời buồn như buổi chợ chiều vắng tanh
Bến hò bến hẹn dâu xanh
Đèo bòng mơ ước rã nhanh sắc lòng
Không tiền không phận chờ trông
Ví như sìn bụi bởn lòng người qua
Tím buồn cả một đời hoa
Dạt trôi giữa trốn phong ba tình trường
Lục bình trôi giữa giang tương
Không nơi bám rể nơi nương tựa nhờ
Sóng xao gió mãi dập dờ
Người ta xô đẩy lựng lờ mãi trôi
Phù du bám gót chân đời
Tím buồn giắc mộng ngàn khơi dịu vời
Ai người tương cảm hằng ơi
Cuộc đời như thế thì thôi chán trường
Tình yêu đong đếm đo lường
Chỉ là vọng chấp chứ đương nổi gì
Đã yêu nào sợ luỵ chi
Nên câu chung thuỷ dể gì thành đâu
Yêu người tình ấy đậm sâu
Dầu người quên bỏ ta đâu phai tình
Bên lề hạnh phúc đói nhìn
Ai êm ai ấm mặc tình gió mưa
Nhắm đôi mắt lại còn ưa
Bóng hình thương mến vẫn chưa rời lòng
Lục bình trôi nổi trên sông
Một màu bông tím giải giòng gió sương
Đồi nghèo thiếu kém tình thương
Nên đành chấp nhận thua nhường mà thôi
Thuý hằng ơi hởi bạn ơi
Đôi lời tương cảm cùng người với thơ
Đời còn muôn nẻo bến bờ
Sợ là ngắn ngủi kiếp người dở dang
Thôi thì dẫu mãi ngồi than
Phí cho tất cả thời gian xót còn
Lòng mình chẳng phụ sắc son
Vấp chân đứng dậy chứ còn chờ chi
Chờ cho ai đỡ năng vì
Lửa gần nước ở xa thì nặng thêm
Một lần vùi nát con tim
Máu nguồn còn chảy còn tìm ước mơ
Vết thương xin chữa lành thôi
Dầu rằng vẫn sống nổi trôi lục bình.
03/04/2013
TQN


THƠ TÌNH LƯU DẤU KHÔNG PHAI

THƠ TÌNH LƯU DẤU KHÔNG PHAI
15/09/2019

THƠ đọng niềm con tim lên tiếng
TÌNH yêu thương xao xuyến đẹp tươi
LƯU dòng cảm xúc rạng ngời
DẤU son một thuở buồn vui ân tình
KHÔNG gì hơn niềm tin cuộc sống
PHAI vết sầu hy vọng mến trao

VUI say thông cảm tâm giao
NIỀM an có bến gửi bao vui buồn
THI hội như góp nguồn mơ sống
HỮU hảo tình ước mộng nợ duyên
LÒNG lành ý đẹp bình yên
HOÀI say cung ái giũ phiền thời gian
YÊU mến người dịu dàng hòa thuận
THƯƠNG những lòng chung thủy thẳng ngay
THƠ TÌNH LƯU DẤU KHÔNG PHAI
VUI NIỀM THI HỮU LÒNG HOÀI YÊU THƯƠNG

Vô Tình Lạc Cõi - Trịnh Quốc Nhơn


BÍNH NGỌ

BÍNH NGỌ
2014
Năm hai ngàn mười ba vừa hết ,
Tạ từ những mõi mệt vừa qua ,
Đã đến năm hai ngàn mười bốn ,
Mong cuộc đời thấy trọn an vui ,
Những năm qua cay đắng ngậm ngùi ,
Đời nặng bước nổi trôi rong rủi ,
Mong năm mới xoá đi buồn tủi ,
Của kiếp nghèo lầm lủi ngày qua ,
...
Lòng người hớn hở gì chăng ,
Tạ từ năm củ đón tân xuân về ,
Riêng ta vẫn thấy bộn bề ,
Nổi lo phía trước nảo nề tim gan ,
Thế gian rộn rịp nhộn nhàng ,
Cờ hoa đỏ sắc áng trang rực đường ,
Năm qua đã lắm chán trường ,
Thấy trong cuộc sống ám đường khồ lao ,
Giữa đời tranh giặc xôn xao ,
Tiếng nhân tiếng nghĩa réo rào vô duyên ,
Lòng người vẫn rộn cuồn điên ,
Khôn khôn dại dại ngữa nghiên trò đời ,
Nhìn lên đã thấy mái trời ,
Đảo quyền kinh địa tới thời tận gian ,
Biết tri cũng khó tránh nàn ,
Rẽ chia nắm cát mơ màng mộng lâu ,
Đổi thay trên khắp địa cầu ,
Từ lâu đã lắm cảnh nào thảm thương ,
Yêu tà quỷ quái xưng vương ,
Thế suy bởi chúng hùng cường lưu manh ,
Khơi màu u ám chiến tranh ,
Rừng hoang núi trọc màu xanh rụi tàn ,
Một bầu không khí ô tràng ,
Thiên tai dịch bệnh mở màng diệt nhân ,
Dân lành hoạ khiếp hung thần ,
Áng mây che ánh trăng gằm toả đâu ,
Đêm dài tăm tối liễu sầu ,
Giọt sương rơi vỡ sông cầu nước mây ,
Công danh đài cát tan bay ,
Ác tà ngày kết hồn mày lạc hoang ,
Sang năm thay đổi sửa sang ,
Hay gần thêm nắc kinh hoàng người ơi ,
Đói nghèo thất nghiệp nhiều nơi ,
Biết là cải thiện hay đời loạn điên ,
Buôn nguời cướp của triền miền ,
Gạt lừa quan trá dân hiền mòn hao ,
Ác tà càng lúc lao xao ,
Đời cùng buổi tận hạng nào ai hay ,
Vẫn còn say đắm tranh tài ,
Nghĩa nhân quên bỏ tôn hoài lợi danh ,
Lợi danh thường thấy hôi tanh ,
Muỗi ruồi bọ gián không lành đến tranh ,
Lòng tham còn để ký sanh ,
Tranh hùng tranh bá hùng anh ít gì ,
Thiện tâm mau giác mở trì ,
An sinh lạc thế còn gì tốt tươi ,
Vui cho tất cả cùng vui ,
Mới là cái mới cần thời đổi thay ,
Tạ từ năm củ kém may ,
Đón năm mới ngự xem mầy hành duyên ,
Gửi lời ta chúc khắp miền ,
Thoả cầu hạnh phúc vĩnh yên vui đời ,..
01/01/2014
TRỊNH QUỐC NHƠN
__________________
NGỒI NGHE CƠN GIÓ VỜN QUANH
BƯỚC RA XEM CẢNH TRỜI XANH SÔNG DÀI
ĐI VỀ NẶNG BƯỚC TRẦN AI
VÔ TÌNH LẠI BÉN DUYÊN HOÀI BẠN THƠ.
RỜI BƯỚC KIÊN GIANG NỖI XÓT LÒNG
BÌNH DƯƠNG LẦM LŨI KIẾP RÊU RONG
ĐẤT TRỜI CÒN NHỎ GIỌT SƯƠNG XUỐNG
LAM LỦ CỎ CÂY CŨNG SỐNG KHÔNG.


Thứ Ba, 21 tháng 4, 2020

CHẲNG THỂ YÊU THÊM

CHẲNG THỂ YÊU THÊM

Chẳng thể yêu thêm được nữa
Tim lắm tật nghiền chẳng chữa lành đâu
Địa đàng lang cỏ sản sâu
Thiên đàng mù mịt u sầu mây đen
Mặt trời nóng nổi bon chen
Trăng khuya lành lạnh thùa thèn bóng trơ
Gió lùa ngọn cỏ phất phơ
Hắt hiu sao lại giặt giờ thâu canh
Qua nhiều con phố lanh quanh
Con đường bụi bã bước nhanh một mình
Hết ghiền âu ấp bóng hình
Cay niềm nhung nhớ sao tình lung lay
Hết còn thương thiết tưởng hoài
Mà sao thấy cỏi đọa đày lưu mang
Bao duyên xưa củ lỡ làng
Bao tình nghĩa củ xa ngàn chân mây
Bây giờ trơ ttrọi thân gầy
Không tình không nghĩa tháng ngày buồn tênh
Hỏi lòng còn nhớ hay quên
Mà sao man mác đẫm lên mắt buồn
Vườn mây chẳng bóng người thương
Địa đàng khô héo cây vương tâm tình
Giọt sương tan vọi bình minh
Vội vàng tia nắng bỏ mình trong đêm
Trăng tròn trăng khuyết thay phiên
Mà tim tôi vỡ biết tìm gì thay
Chẳng còn yêu nữa thêm ai
Mong lung sao lại tưởng hoài mê mang
Khói bay lang tỏa không gian
Lạc đường đôi cánh chim ngàn dặm xa
Thiếu tình thiếu bạn mình ta
Cầu vòng luôn khuyết khi mà mọc lên
Chất ta số phận vô duyên
Còn ai nhớ mặt đặt tên riêng mình
Cỏ nhờ sương đượm giọt tình
Còn ta biết sống tựa tin đâu giờ
Sống mà như thể nhỡn nhơ
Không tiền không chổ tựa nhờ sống sao
Đêm dài muôn ánh vì sao
Luôn luôn khoảng cách với nhau thật buồn
Còn ta còn thảm buồn hơn
Thân không ánh sáng cô đơn một mình
Muôn người nhìn tợ vô hình
Thấy như không thấy trong tình hư vô
Hạn thời cây cỏ còn khô
Sóng muôn luồng dữ đẩy xô nhau hoài
Còn ta mòn mõi thân gầy
Không nuôi trí sống ngày ngày thêm hao
Đâu nguồn tri kỹ thân giao
Sống đây chỉ tợ một một màu của đêm
Giữa chiều cảnh vật êm đềm
Hoàng hôn nhuộm tím phủ chìm ngàu trong
Tìm đâu hạnh phúc trong mong
Với người thân thuộc ta không tròn tình
Phụ người phụ cả chính mình
Để giờ lơ láo vóc hình gầy hao
Thấy trong cuộc sống lao nhao
Cùng đường ta biết cách nào mở ra
Phụ lòng trời biển bao la
Phụ ân phụ nghĩa những là thiêng liêng
Một mình thân bảo chưa yên
Sao mà nghĩa đáp ơn đền cho ai
Sương mờ mù mịt chim bay
Cây kia chết gốc tương lai đâu còn
Còn chút úa vàng hao mọn
Cố vùng dậy lắm nhưng còn sức đâu
Cằn cây còn tượm lủ sâu
Muỗi vần hút máu tranh nhau rủ là
Nảo nề mê muốn ngày qua
Mõi mòn thân xác của ta rã rời
Không còn thương luyến cuộc đời
Ngắm chiều sao vẫn rối bời tâm tư
Tâm không định được chữ như
Cũng không thương mến chữ ưa cổi phàm
Nhìn người dạ chán lam nham
Đam mê tan tợ khói lam chiều tà
Muốn ham chi cổi người ta
Sông mê bể khổ vẫn là xưa nay
Nhưng ta chưa được rủ ngay
Vì còn nặng nợ sông dài biển dâu
Nặng đời núi thẳm vực sâu
Nặng tình đất rộng trời cao chưa tròn
Nghĩa ân đền đáp chưa tròn
Nghiệp xưa đạo cả vẫn còn chưa an
Nên dù đã chán thế gian
Nhưng sao chưa thể thanh nhàn gió trăng
Đời người trăm trải gian truân
Mất còn định bởi cân phân lẽ trời
TQN:diễn tâm thơ
21/01/2013


Thứ Hai, 20 tháng 4, 2020

TẠI VÌ NGỐC

TẠI VÌ NGỐC
24/03/2013

Vì yêu em quá hóa khờ
Đành làm kẻ ngóc mà mơ lấy tình
Chẳng hay ai có cùng mình
Tương tư một nổi dáng hình ấp yêu
Vì yêu nên luỵ chuộng chiều
Cai đi thói xứ bỏ điều bê tha
Để cho đẹp dạ lòng hoa
Thành ra bi luỵ dưới mà trướng em
Nếu mà ai khác thử xem
Dễ gì ngồi lặng mà thèm ngó đâu
Yêu em tình đã đậm sâu
Cớ sao em để héo sầu lòng anh
Ừ thì ngốc dạ chân thành
Nếu như không ngốc đâu đành năng niu
Yêu là tin tưởng một chiều
Chứ đâu nghi dạ mấy điều vu vơ
Lỗi ai rẽ nhịp chia tơ
Tình yêu cuộc sống hai bờ nặng vương 
Lòng nghiền một dạ yêu đương
Đâu nề mưa nắng gió sương mà vùi
Vẫn mong ai đó an vui
Ví dầu có khổ riêng đời cũng cam
Rủi rong kiếp số cơ hàn
Tiếng yêu e ngại lỗi đàng tương trao
Muốn yêu sợ nhỏ lắc đầu
Đêm về buồn nổi ủ sầu ai thương
Nhìn kia ong bướm quanh đường
Đua nhau vờn bóng hoa hương ngại ngùng
Hỏi sao anh phải não nùng
Yêu em nên mới ngại ngùng âu lo
Cuộc đời cần chữ ấm no
Biết là có đủ để cho riêng nàng
Sợ lòng người lắm đa đoan
Mau thay bờ bến lỡ làng sắc son
Đời kia mưa nắng vẫn còn
Biết ai đã lỡ ai tròn tình chung
Chữ tình ai chẳng nấu nung
Vì buồn số phận ai cùng hiểu cho
Thương em tình giữ trong kho
Nào hay lủ chuột đến mò tha đi
Ngỡ ngàn hai chữ chia ly
Sao người chẳng chút lời gì tiếc thương
Ta về đau nổi phong sương
Khép lòng vùi nổi đau buồn vào tim
Dặm ngàn tâm cá bóng chim
Làm sao mà giữ trái tim một người
Đời nay lắm cảnh đổi dời 
Bao giờ sóng lặng yên trời người ơi
Thôi thì cũng chúc em vui
Còn hơn em phải bên tôi nhọc nhằn
Sợ rồi chẳng phấn điểm trang
Phai hương thục nữ vì nan nổi đời
Riêng anh như thể chết rồi
Vì nguồn sự sống cuộc đời là em
Hai từ ngốc nghếch đau thêm
Muộn màng hoa đã uá lem nhà người
Em vui bên đó có đôi
Bên nầy tôi ngỡ bóng tôi thẩn thờ
Trách chi em chẳng đợi chờ
Lòng son dạ sắc bây giờ mấy ai
Thời gian làm mỏi mắt mai
Đêm dài ủ lạnh u hoài hương tan
Sợ cho xuân sắc lỡ làng
Em là phận gái bẽ bàng đời hoa
Cần người chăm sóc thân ngà
Năng niu gót ngọc biết là ai kia
Có yêu như ngốc không nè
Có trân có trọng như vè riêng anh
Yêu em với cả lòng thành anh
Đâu đem đau khổ mà đành trao duyên
Thôi thì buồn tự mình riêng
Ai người thông cảm mà phiền tội thêm
Yêu em trần trọc nhiều đêm
Cũng vì cuốc sống mà tìm mưu sinh
Nên đành xa trốn hẹn tình
Quê người xứ lạ lình đình nổi trôi
Ghen hờn đành gác lại thôi
Dầu ai đón ngõ dắt đôi bóng người
Âm thầm hy vọng anh nuôi
Sục soi lòng dạ nhưng đời rong rêu
Làm sao giữ nổi người yêu
Dây tơ mỏng yếu e diều đứt dây
Mới rằng chỉ nữa năm đây
Sao tình người vọi vỗ bay mất rồi
Người xưa tình cảm giữ nôi
Trăm năm vẫn trọn ngọn đồi vọng phu
Mà giờ sao mảnh dạ người
Để lòng yếu đuối buôn trôi thuyền tình
Thôi thì kẻ ngốc như mình
Đành mang số kiếp vì tình khổ đau
24/03/2013
TRỊNH QUỐC NHƠN 


RƠI VÀO SÂU THẲM

RƠI VÀO SÂU THẲM :
Rời xa em là cổi lòng tan tác ,
Bước chân đi trong thể xác không hồn ,
Và con đường đầy gió cát dập dồn ,
Dòng nước mắt rưng giọt hờn sâu thẳm ,
Rời xa em là cổi đời tàn tận ,
Lạc không gian thân giá lạnh cứng trơ ,
Rồi tan chảy giữa gió thét bơ phờ ,
Trong vũ trụ đã đắm chìm đen tối ,
Một vết thương cứ làm lòng đau nhói ,
Mà thời gian nào chữa khổi được đâu ,
Thêm mòn mõi thêm ngiệt ngã tâm sầu ,
Mà buông thả biết về đâu trôi nổi ,
Rời xa em tưởng chừng điều không thể ,
Thà chết đi còn hơn sống cách rời ,
Mà nay phải vùi mơ ước cuộc đời ,
Xa hạnh phúc và niềm vui khao khát ,
Rời xa em là một điều hình phạt ,
Mà ta đành phải nhận lãnh đau thương ,
Nhưng vì anh chẳng phải chổ náo nương ,
Để che chở mang cho em hạnh phúc ,
Đường chưa đi mà sao đành ngã gục ,
Chỉ thầm mong được hạnh phúc bên em ,
Dù thân anh phải đơn lạnh đêm đêm ,
Hơn là phải mình bên nhau đeo khổ ,
Yêu em nhiều hơn những gì anh có ,
Nên không đành để lỵ khó cho em ,
Đời con gái mơ bến tựa vai mềm ,
Nên anh đành rời xa em mãi mãi .
Rời xa em cuộc sống xanh dừng lại ,
Trái tim buồn ngưng nhịp đập yêu thương ,
Máu đông lạnh nghe ngẹt thở ngẹn nguồn ,
Trong màu mắt một cổi buồn dâng liệm ,
Giờ không em anh rơi vào vô tận ,
Thấy trong đầu bao ý nghĩ vỡ tan ,
Thấy đau thương nó chém nát thời gian ,
Bao nghiệt ngã tấm thân tàn vùi mất .
Giờ không em anh ngồi đây lây lất ,
Thấy cổi đời mãi lạnh ngất không tên,
Và rơi thân vào vô tận lênh đênh,
Trong tầm mắt một ngày bên tận thế .
TRỊNH QUỐC NHƠN
09/10/2013


THƯƠNG TÌNH DỞ DANG


 THƯƠNG TÌNH ĐẦU DỞ DANG 1
Viết lần đầu 2009,tái bút 13/03/2013
(Chờ Chỉnh Sửa)

Nhà tôi đi đến nhà nàng
Chiếc cầu sông nhỏ phà ngang sông ngoài
Cách xa nào có đường dài
Chỉ là ngàn mét vẫn hoài viếng thăm 
Buổi đầu gặp gỡ đầu năm 
Đường chiều chung bước đã thầm yêu đương 
Ngại ngần tiếng nói thân thương
Trao nhau ánh mắt nhu nhường đôi tay
Nụ cười nhè nhẹ ngất sây
Dịu dàng cử điệu trang đài thước tha
Hẹn nhau xế bóng chiều tà
Cùng em chung bước đi qua phà chiều
Con đường nhạt nắng hắt hiu
Tia vàng loang lổ mây chiều hoàng hôn
Rồi đêm sương xuống bồn chồn 
Bên nhau thuà thẹn đôi hồn ngẫn ngơ
Dưới sông nước chảy lững lờ
Trăng tròn soi bóng lững lơ sông đầy
Nhẹ nhàng làng gió đưa mây
Tay em hơi lạnh nắm tay anh cùng
Tâm tình nhè nhẹ ngập ngùng
Những lời thỏ thẻ nhớ nhung đong đầy
Bây giờ gập gỡ phút nầy
Cho đêm chẳng thấy lạnh gầy bơ vơ
Nhịp cầu hai đứa mộng mơ
Cầm tay ước hẹn xanh lơ chữ tình
Mặt sông đôi bóng in hình
Quyện đầu gần lại ấm tình yêu đương 
Đêm về gió lạnh hơi sương 
Anh cởi áo nhường che chắn cho em 
Trăng soi đáy nước thua thèm 
Ngàn sao le lói treo rèm lung linh 
Tình ta màu sắc đẹp xinh 
Hẹn mùa chung lối vẹn tình yêu thương
Lá cây rơi nhẹ trên đường
Nổi niềm sâu lắng tơ vương nhẹ nhàng 
Tóc dài vẽ nét đoan trang
Môi cười mắt sáng dịu dàng hồn nhiên
Chưa từng đợm vẽ u phiền. 39.
Và tình này đã thề nghiền một câu
Đôi ta nghĩa nặng tình sâu
Thì yêu nhau đến bạc đầu nhé em
Bên nhau giắc mộng say mèm
Trời ban xuân thắm ai đem hữu tình
Đường về chung bước đôi mình 
Hẹn ngày hạnh phúc kết tình trăm năm 
Người về bên ấy âm thầm
Phút giây lưu luyến mắt trầm ưu tư
Yêu nhau đã nghiện chữ như
Đâu tình lưỡng lữ tương tư đêm dài
Đêm về trong giắc ngủ say
Vẫn đây hình ảnh dìu mai một người
Rạng ngời môi vẫn miễm cười
Đem vào giắc ngủ đến trời sáng ra 
Thân em như một cành hoa 
Còn anh tay rắn rằng là giữ canh 
Còn duyên sớm liệu an lành 
Để không bỏ lỡ rồi đành xót xa 
Mùa xuân khoe sắc ngàn hoa 
Rồi sang mùa Hạ đến là Thu, Đông 
Mây bay tạo nét trời hồng 
Lá rơi nước chảy còn trông đợi chờ 
Tuổi ngà ngọc viết tình thơ 
Nào hay mưa gió bến bờ mù khơi 
Vẫn còn áo trắng một thời 
Vô tư chưa nhiễm mùi đời chông chênh 
Con đường cũ vẫn chưa quên 
Mà qua năm tháng đổi tên thay hình 
Đâu ai biết được sự tình 
Trời gieo ngang trái buột mình rời xa 
Cùng người tháng lại ngày qua
Thoáng trôi như mộng trót mà một năm
Ngỡ tình vẫn hẹn trăm năm
Yêu thương tha thiết bỗng ngầm xót xa
Ai đi về với người ta
Phương trời xứ lạ bướm hoa nhạc nhoà
Anh ngồi ôm đóng tàn tro
Khơi lên gió vũ tơ vò rối ren
Thơ tình ngày trước của em 79.
Anh đem trước gió ngồi xem lại dần
Thơ tình chưa kịp gửi lần 
Buồn thương đau đớn trào dâng đáy lòng
Từng đêm thao thức nhớ mong 
Bao trang tâm sự ngàn dòng suy tư 
Biết người vứt bỏ thật ư 
Có rơi nước mắt tình như ban đầu 
Thôi đành mộng ước còn đâu 
Mà tình hai đứa khắc câu đá vàng 
Uyên ương nay đã lỡ làng 
Gia đình êm ấm bên nàng ai kia 
Không còn mong đợi sớm khuya 
Không còn chung bước cách chia thật rồi 
Còn đâu mong ước thành đôi
Gia đình hạnh phúc cùng người mai sau 
Còn đâu thân mến ngọt ngào 
Chung có với nhau vài đứa con ngoan 
Vầng Trăng hết khuyết lại tròn 
Sao tình mình lại chỉ còn chia ly
Hao mòn kẻ ở người đi
Trăm năm lỡ nhịp còn gì hỡi em 
Chỉ còn Nhật ký ngồi xem 
Rưng rưng nước mắt lại thêm đau lòng
Xuân về trỗ lá nở bông
Mà lòng vội vã tan trong chiều tà
Ngày ngày ngồi ngắm người qua 
Bao người dưng dững thấy mà em đâu
Mõi mòn đôi mắt vận sâu
Đêm khuya giần giặc canh thâu héo rầu
Lá rơi theo nước về đâu
Người đi để mối hận sầu riêng ai
Đêm gầy trăng lạnh sương phai
Xót xa dáng liễu đêm dài hắt hiu
Sông sâu nước chảy tiêu điều
Lầu trăng bóng nguyệt hẳm hiu chị hằng
Hỏi người trên ấy bạn chăng
Kẻ trời người đất sao rằng tương hư 
Chị Hằng tủi phận âu tư 
Mây bay gió thỏi vô cư lạnh lùng
Còn mình chìm đắm nhớ nhung 119.
Bao đêm lạnh lẽo nảo nùng bao đêm
Dòng sông nước chảy êm đềm 
Sao tình mình lại nổi chìm thương đau
Lá xanh rồi uá phai màu
Thu vàng Đông héo tình sao đau buồn
Tình ta sao chẳng chung đường
Để cho năm tháng chán chường hởi em
Trăng vàng còn đợi chờ đêm
Em đi anh biết phương tìm nơi nao
Làm sao anh lấp nổi đau
Tình em sâu đậm dể nào lãng phai
Đêm đêm thao thức u hoài
Năm canh vò võ bóng ai chập chờn
Lỡ rồi hồ rã tan sơn
Người đi kẻ ở ai hờn ai đây
Vỡ tan biết trách chi ai
Ông tơ bà nguyệt se dây cơ cầu 
Hay là trách phận lao đao
Tình tan trên ngọn sóng đào mênh mông
Hay buồn con tạo hoá công
Trớ trêu hai kẻ trót lòng yêu đương
Trách trời ông khéo đặt đường
Trái oan ngang trái sâm thương không tròn
Đá vàng nước chảy sắc son
Trơ trơ còn đó sao mòn tình ta
Phận em là một kiếp hoa
Thời gian ngắn ngủi hương pha dòng đời
Nhưng mà ơi hỡi em ơi
Sao không ráng đợi hỡi người tình ơi 
Sao người chẳng nói một lời 
Không câu đưa tiễn góc trời người đi
Trăm năm còn tiếc thương gì
Người đi mất biệt bóng di chim trời
Mịt mờ tiêm cá ngàn khơi
Sao không nói trước một lời hỡi em
Rượu nồng ai đó say mềm
Tay người cùng nắm tay em xây tình
Em đi trong đám linh đình
Tiếng ca tiếng nhạc đón trình bước chân
Còn anh trên bến bần thần 159.
Ngồi cầm tâm ảnh nhìn dần qua sông
Vu quy người đến hội đông
Còn anh đơn lẻ bên sông một mình
Em đi biệt mất niềm tin
Anh thời ở lại bóng hình gầy hao
Phải là biết trách làm sao
Phải chăng chốn ấy sang giàu là cao 
Nên đành em vội bước mau
Vô tình một kẻ hoài đau trông chờ
Chữ tình anh đã dệt thơ
Bây giờ tan vỡ nào ngờ đâu em
Dòng thơ tình ấy đã lem
Chất em cũng đã mà đem bỏ rồi
Giữ chi vương vấn người ơi
Bên chồng êm ấm mặc người lạnh khơi
Tình xưa rồi cũng dầng trôi
Có yêu thương lắm cũng thời cách xa
Bên chồng vui sống mặn mà
Cho tròn bổn phận nội gia nhà người
Còn anh ở lại gượng cười
Vài lời cầu chúc cho người ấm êm
Chúc em hạnh phúc êm đềm
Bên người quên lãng đừng ghìm hương xưa
Cảnh đời chìm đắm gió mưa
Bên em đã ấm sớm trưa cùng người
Đôi ta đâu cách xa vời
Mà sao đôi ngã đôi nơi hởi người
Người ta chốn đó xa xôi
Chưa quen sao lại một đời quen hơi
Tại anh nghèo khó trong đời
Nên em phụ bạc quên lời phải chăng 
Hay xưa lầm lỡ tưởng rằng 
Hay anh ngộ nhận tình chân vững vàng 
Hay là tại cảnh giàu sang
Bao người phải luỵ thân nàng cũng như
Thôi thì riêng nổi buồn tư
Dù sao anh mãi tình như ngày đầu
Yêu em da diết đậm sâu
Bên em là cả sắc màu trần gian
Giờ em xa vạn ngút ngàn 199.
Chim trời cá nước mơ màng nơi nao
Tình buồn lỡ mộng trầu cau
Gieo chi nên chữ sắc màu thuỷ chung
Giờ đây đêm đến lạnh lùng
Trơ vơ anh với não nùng ruột gan
... 
Ngày vui sao vội mau tan
Ngày buồn dài thế anh mang cuối đời
Qua rồi một giắc ai ơi
Hồng hoang hoàn vũ sao hoài mê mang
Em giờ bên ấy ngút ngàn 
Có vui hay phải rã tan hương sầu
Vợ chồng tình nghĩa thương nhau
Sướng vui hay phải khổ đau tâm hồn 
Còn anh những buổi hoàng hôn
Mơ màng bóng dáng em còn quanh đây
Một mình dạo bước đường dài
Người qua kẻ lại lạc loài thoáng qua
Vòng tay trống trải phong ba 
Đôi chân lạc cõi bước qua vô hồn
Nhìn trong những cảnh dập dồn
Mênh mang niềm nhớ đọng tồn niềm đau
Còn đâu tiếng nói ngọt ngào
Thân yêu triều mến thưở nào trao duyên
Lói tình kia vẫn nằm yên 
Đâu vòng tay ấm nắm liền lấy nhau
Những trưa chang nắng đôi đầu
Tìm nơi bóng mát ghé vào góc cây
Bây giờ lá rụng gió bay
Con đường tình ái còn nay thuở buồn
Sau lần chia biệt đau thương
Người đi chỉ để con đường trơ vơ
Bây giờ đọc lại vần thơ
Nhưng tình đã lỡ mộng mơ mất rồi
Chỉ còn một bóng lẻ loi
Ngày ra đêm vắng nước trôi qua cầu
Đá vàng chung thủy gì đâu
Thấy chăng nổi nhớ gục đầu đêm hoang
Tình sao đi vội mau tan 239.
Hoa tươi mới hé đã tàn rụi mau
Hoa hồng gai nhọn làm sao
Tay không nhỏ máu giọt đào xót xa
Trinh nguyên đâu nữa hồn ta
Nếu ai có hỏi sao mà ngẩn ngơ
Cuộc đời kia vẫn xanh lơ
Sao ai vùi lấp tình thơ héo sầu 
Anh rằng chẳng thể khác đâu
Tim anh vẫn mãi tình đầu riêng mang
Sắc son kia đã bẽ bàng
Tình anh vẫn mãi chứa chang một người
Ai trêu thì miệng vẫn cười
Mà đau đứt ruột trong người hởi em
Bao lần qua ngõ trông rèm
Nhà em ở đó mà em phương nào
Còn đâu bóng ngọc ra vào
Để anh thương tưởng biết bao tủi buồn
Ngày ngày vẫn cứ vậy luôn
Một mình ngơ ngác con đường tình yêu
Dù cho bến củ xanh rêu
Yêu em anh đã thệ yêu trọn đời
Ai mang tình ấy cách rời
Hoa tàn bướm rủ hương đời xót xa
Tại em hay tại mẹ cha
Tham sang phụ khó bán hoa cho người
Trách chi duyên đã vậy rồi
Có thương có nhớ mồ côi riêng mình
Nhưng sao anh mãi nặng tình
Không sao nhòa được bóng hình yêu thương
Còn gì đâu nữa yêu đương
Nữa hồn tan nát nữa luôn dập vờ
Tình xưa thôi lỡ ván cờ
Chưa tròn một nước đã giờ biệt ly
Sau lần em bước vu quy
Ra đi mà chẳng lời gì xót thương
Mây bay xa dặm ngàn phương
Ước gì có thể anh nương kiếm tìm
Bây giờ tâm cá bóng chim
Trời mây nhòa nhạt bóng em mịch mù
Trăng tròn hết sáng rồi lu 279.
Mà sao tình ái mãi ru liệm hồn
Giọt sương buổi sớm đọng tồn
Bình minh đã vội vùi chôn giọt tình
Nhìn dòng nước chảy dưới kinh
Lục bình trôi nổi lình đình về đâu
Đêm dài ánh dưới sông sâu
Một vầng trăng sáng đợm màu tan thương
Còn gì đâu nữa mà thương
Để rồi năm tháng chán trường mang theo
Tủi đời cũng bởi kiếp nghèo
Chữ tình khó nhọc gieo neo dòng đời
Giờ em đi mãi không về
Ngồi đêm thêm nổi tái tê thắt lòng
Trái tim dòng máu lạnh đông
Châu thân khô cạn mấy dòng lệ sa
Thôi rồi tan vỡ kiếp hoa
Bao năm chăm sóc người ta hái rồi
Bao năm khó nhọc người ơi
Nặng công tôi lắm tiếc thời thêm đau
Anh nào phải tiếc công lao
Mà là tiếc nổi hoa màu úa phai
Hương thơm còn giữ hồn ai
Gió vờn chưa mất nguyên hài trinh trong
Cớ chi nay lại héo lòng
Nụ hoa rơi rụng gió giông tơi bời
Vô tình chi hỡi ông trời 
Trăm năm đã lỡ tình đời lạnh câm 
Còn đâu mà mộng trăm năm
Bóng chim tim cá biệt tâm phương trời
Phải chăng định mệnh người ơi
Làm sao ai hiểu nổi đời long đong
Đôi ta cách chỉ dòng sông
Cây cầu nối nhịp cũng không khác miền 
Phải chăng chưa đủ chữ duyên 
Chỉ đủ chữ phiền cũng bởi trắng tay
Rượu nồng uống để nguôi say
Cho quên trời đất vùi ngày nhớ thương
Mà sao càng uống càng buồn
Nhớ thương càng dậy khơi nguồn loạn xao
Thỏi hơi khói thuốc tan vào 319.
Không gian loang lổ niềm đau sao hoài
Sao không cho để vùi say
Mê mang quên nổi tháng ngày thương yêu
Tương lai giờ đã hắt hiu
Người yêu đã mất dắt dìu vào đâu
Tương lai đen chỉ một màu
Vì hồn đã liệm còn đâu mộng tìm
Tương lai anh thể là em
Mà em đi mất là xem chết rồi
Ngày qua tháng lại dầng trôi
Cuộc đời lao khổ còn vui nổi gì
Thét rầm bảo tố sân si
Tan vào vô định lói đi đã cùng
Dò tìm bốn hướng bít bùng
Chỉ còn đau nhớ ở cùng lại đây
Em đi là hết tháng ngày
Yên vui hạnh phúc đời nầy còn đâu
Xa rồi xanh thẳm biển dâu
Trùng khơi sóng vỗ bạc đầu trời cao
Anh còn ngồi tưởng chiêm bao
Em đi có nhớ ngày nào còn bên
Có còn thương tưởng gọi tên
Những khi chiều vắng ở bên góc đường
Nhìn trời nhìn đất bốn phương
Có mơ màng nổi vấn vương một người
Thôi thì chỉ thế mà thôi
Nếu ai có hỏi đến tôi nàng đừng
Đôi ta vẫn mãi người dưng
Thôi thì lấp hết sầu bưng trong lòng
Bước tình ta quá long đong
Đã tan thành nước hòa trong tâm hồn
Biệt ly tình đã hao mòn
Gói gom lại chút sắc son nhạt lòng
Yêu em chấp nhận long đong
Xót xa cay đắng ngập lòng đau thương
Biết rằng tan vỡ khổ buồn
Yêu em trong nổi đoạn trường trái ngang 
Tình ta sao hợp rồi tan
Khác nào bèo nước mây đang bầu trời
Giờ còn chi nữa em ơi 359.
Lời tình đỗ nát rớt rơi thuở nào
Một người đã bước đi mau
Một người ở lại nhạt màu yêu thương
Lần dò mỗi bước đơn phương
Chỉ còn cách trở tình thương đôi mình
Duyên ta không trọn chữ tình
Cũng đành chúc phúc người mình yêu thương
Trăm năm đậm thắm lửa hương
Yên vui hạnh phúc trọn đường bên ai
Câu thề dang dở đã phai 
Ước mơ cũng đã theo ngày em đi
Đa đa vỗ cánh bay di
Về nơi xứ lạ biệt ly cội cành
Ngày ngày lói củ lanh quanh
Hoàng hôn tắt nắng cây xanh ngỡ ngàng
Đêm gầy lạnh lẽo bẽ bàng
Nữa hồn tan vỡ nữa mang lạnh lùng 
Sương đêm lạnh buốt không trung 
Nữa trên mắt lệ nữa cùng cô đơn 
Gió mưa thêm dập từng cơn 
Nữa thương thân phận nữa hờn trái ngang 
Tạ từ lau hết ly tan 
Mà sao tim mãi bàng hoàng xót đau 
Nào đâu muốn khóc thét rào 
Mà sao tiếng sấm đập vào mãi thôi 
Thôi đành lỡ hẹn phai phôi 
Vì trong thực tế sao ôi phủ phàng
Ai gieo mấy chữ đá vàng
Bây giờ thay chữ bẽ bàng chua cay
Ngày qua rồi lại qua ngày
Còn ai mà để kề vai chuyện trò
Một mình khơi đóng tàn tro
Cũng là mình tự dầy vò thêm thôi
Người đi chốn ấy xa xôi
Nhạt nhòa trời nước thì thôi cũng đành
Tình xưa giữ dạ chân thành
Vẫn mong hồng được tay anh yêu nhiều
Bây giờ lỡ vỡ hoa yêu
Dập dồn đau xót người yêu xa rồi
Canh khuya thao thức bên trời 399.
Một vầng trăng sáng nhủ lời thuở than
Thôi rồi tình đã dở dang
Đau thương anh phải riêng mang trọn đời
Mùa thu gió thỏi ngan trời
Tuôn dòng lệ lá thuở thời tan yêu
Thôi rồi lạc lói phiêu diêu
Tình đầu dang dở vẫn yêu trọn đời 
Làm sao quên được một người 
Làm sao hết nhớ nụ cười xinh tươi 
Ngày ngày nhìn nước ngược xuôi
Ngỡ ngàn bên cạnh có người ngồi bên
Dõi tìm trong nỗi buồn tênh
Thẫn thờ trên bến lênh đênh bóng hình 
Thương hoài riêng một mối tình 
Nhớ hoài nên mãi lòng mình xót xa 
Nhìn đời xuôi ngược lại qua 
Bóng hồng thoang thoáng lạ xa phương trời
Yêu em chẳng muốn cách rời
Nào ngờ cách trở ngàn khơi đoạn trường
Đêm gầy thấu lạnh hơi sương
Một mình bến nhớ tơ vương héo gầy
Lá vàng hết phủ xanh cây
Em đi là hết những ngày mến thương
Lần mòn qua lại con đương
Bạc phai màu áo dặm trường đơn côi
Đau lòng anh quá đi thôi
Bóng trăng đã lặng nước trôi ngỡ ngàn
Một mình trên bến tương giang
Mơ màng hình ảnh cửa nàng còn đâu
Hai hàng rẽ lói giòng châu 429.
Hoài thương mãi nhớ tình đầu dở dang

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2020

BUỒN THÊM BUỒN


BUỒN THÊM BUỒN
19/04/2020
Một mình vẫn sống bình thường
Mà sao lòng lại thấy buồn quá đi
Chẳng mong mơ tưởng điều chi
Chỉ mong cuộc sống vậy thì bình an
Mong cho bước vững con đàng
Bên tình thân thuộc hòa tràn yêu thương
Cảm thông đùm bọc chia nhường
Sống đời ý nghĩa chẳng thuồng thẹn chi
Lắng nghe góp sức duy trì
Tấm lòng rộng lượng chung vì tin yêu
Bỏ đi thành kiến chất chiu
Buông đi ích kỷ sớm chiều vui tươi
Thứ tha lầm lạc đường đời
Sửa trao thuần hậu chẳng lơi duyên lành
...
Một mình ngại bước chung quanh
Buồn chán nên đành yên tĩnh vẫn hơn
Niềm riêng khó ngõ nguồn cơn
Thấy bao chán ngấy giả chơn lòng người
Tự xem lại phận mình thôi
Số nghèo ai lụy nghĩa bồi trao duyên
Ước ao cuộc sống lợi tiền
Danh quyền huyễn sắc đảo điên thế trần
Nụ cười lời nói nghĩa nhân
Chỉ là giả tạo khó chân đo lường
Bên đời phiêu bạt gió sương
Đâu là chỗ để đáng nương tựa tình
Khi đời tấp nập đua chinh
Tìm đâu một tấm chân tình sắc son
Mơ đời áo đẹp ăn ngon
Biệt thự thon don du lịch vui chơi
Nào màng những việc đổi dời
Đời đâu hoàn hảo hỡi người trần gian
....
Lên xem face bút lại càng
Thật tình thì ít ảo lang thì nhiều
Giả trang hình ảnh hàng điêu 
Lấy ảnh thích yêu người khác làm màu 
Còn thêm hình ghép đem rao
Mặt này sao lại ghép vào thân kia
Nhọc nhằn từ sáng tới khuya
Thả tim chém gió sẽ chia đều đều 
Thấy xinh nhìn thật đáng yêu
Ai hay ảnh mượn thêm thêu dệt điều 
Người thì những chuyện nhiễu khêu
Người thì nói chuyện tình yêu lỡ làng 
Người thì hạnh phúc vỡ tan
Gia đình chồng bỏ phụ phàng từa lưa 
Hiểu ra lắm chuyện gạt lừa 
Dòng người tấp nập lại bừa vào xem
Có người già vẫn mê em
Có người trẻ lại ước thèm lả lơi 
Có người bày chuyện ăn chơi 
Có người rủ quyến lòng người khả tin
Ảnh thì chẳng phải của mình 
Còn thêm lý lịch tường trình giả không
Còn thêm chủ níck đàn ông
Lấy tên con gái ảnh khung đàn bà 
Còn thêm like hót thật là 
Đeo theo sống ảo não mà hại thêm
....
Sao mà lắm chuyện ngửa nghiên
Buồn lòng chỉ muốn bình yên mặc tình 

TQN


NGẪM ĐỜI THỜI HIỆN NI

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016
NGẪM ĐỜI 2

Thời nay con nít đã đông,
Tuổi còn chút xíu động lòng yêu đương,
Nhìn đời nhân loại nhiễu nhương,
An lành mòn ít tai ương khởi nhiều,
Trái xanh chưa kiệp chắt chiu,
sớm ăn thì chát là điều thường nhiên,
Con đường tiến bộ biến thiên,
Vượt qua giới hạn luật kiên định đời,
Quá cao thi vực càng vơi,
Môi trường vừa lượng thì thơi thảnh nhàn,
Gái mười ba đã nhộn đàng,
Zalo facebook soe sang kiêu kỳ,
Giả trang mạng ảo lại lỳ,
Biết ai tốt- xấu tầm tri hữu tình,
Đời dầng bế tắt dân sinh,
Chén cơm manh áo linh đinh lắm người,
Cũng vì cơn bệnh ham vui,
Đam mê nên phải ngậm ngùi dở dang,
Biết rằng trời rộng thênh thang,
Mà muôn chim vẫn lạc đàng gió mưa,
Qua rồi tiếc uổng buổi xưa,
Cố thêm giây phút có vừa lòng chăng,
Tâm không sẵn, trí chẳng sàn,
Dầu gần một bước cũng ngỡ ngàn xa,
Tìm đâu ra kẻ thiệt thà,
Tâm không dụng lợi khi mà giúp nhau, 
Cùng đường chẳng nghĩ về sau, 
Ngờ đâu đường vẫn ngã rào chen qua, 
Biếng đi chậm bước đường xa, 
Oến khi cố gắn nhận ra trễ giờ, 
Oan khiêng cố xoá phai mờ, 
Trời không có gió thì cờ chẳng bay, 
Trơ vơ nên gọi trăng gầy, 
Đa mang nên chuốt đoạ đày thế thôi, 
Mây không làm chủ bầu trời, 
Người không làm chủ cuộc đời hoang mang,
Mặc tình con nước giòng giang, 
Lục bình một kiếp thuở than tiếng đời, 
Cỏ cây phận kiếp nhỏ nhoi, 
Dưới tàng đại mộc vẫn tươi xanh màu, 
Đừng buồn đừng tủi số phần, 
Đường chen trăm ngã bao lần sẽ qua.
....

Hãy sửa mình khi còn cơ hội, 
Đường có dài nhiều đá sỏi bụi bay, 
Sẽ muộn màng khi ta dừng lại, 
Bước thời gian luôn đi mãi không dừng, 
....
Thác trên cao đổ mãi không ngừng, 
Còn sức trẻ xin ai đừng ngần ngại, 
Ngày qua rồi đâu dễ gì quay lại, 
Có gắn lên để còn có ngày mai, 
.......
Đa sự thành bại vốn tại lòng người, 
Hay oan nghiệt một thời nào qua hết, 
Sống vô vọng có khác gì kẻ chết, 
Nguồn sống trên cao hãy phấn đấu lấy lại niềm tin, 
Trời trên cao đâu liên hệ đến mình, 
Do chính mình tự phụ mình rong rủi, 
Thì trách chi ai đó vui hay hắt hủi, 
Khi cỏ cây cùng chen nhau tìm ánh mặt trời, 
Hãy cố lên bạn ơi!
....

Nhìn thấy đó có chất gì chạm được, 
Như mặt trăng trong đáy nước lung linh, 
Là ảo giác hay sự thật hữu tình, 
Thuyền không gió tự tay mình chèo chống

Cuộc sống là có ước mơ, 
Cuộc đời dang dở vần thơ mỏi mòn, 
Sống chăng chẳng phải nghĩa còn, 
Có chăng tồn tại héo mòn sống đâu, 
Anh hùng nào kẻ trên cao, 
Đạp người té ngã tranh nhau thứ tòi, 
Giúp người hạnh phúc an vui, 
Mới là kẻ sĩ xứng người hùng anh, 
Mẻ mòn khi phải cạnh tranh, 
Giang hồ đen tối hôi tanh mùi đời, 
Hỏi người nước mắt sao rơi, 
Là nguồn cảm xúc khi vui lúc buồn, 
Bay cao nhờ có cánh chuồng, 
Mây bay vì gió thổi luồng hay không, 
Ai đào mà có con sông, 
Đường không xây đắp thì không thông dài, 
Ước mơ là sống yêu thương, 
Có chăng ảo giác khi luôn trông chờ, 
Trời kia gió thổi tung cờ, 
Thuyền đưa thì đến bến bờ vậy thui, 
Sông sâu thuyền lạc trùng khơi, 
Thì ngươi cũng phải tự bơi tìm bờ, 
Muộn màng trôi nổi bơ vơ, 
Sớm toan thì có hơn chờ đợi ai, 
Cuộc đời họa phước đáo lai, 
An nhiên tự tại là ngày đẹp tươi, 
Quý báo một kiếp làm người, 
Lỡ duyên thì tiếc một đời ai ơi,

TQN


Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2020

KHÚC BI TÌNH

KHÚC BI TÌNH
19/04/2020
Lòng mang nhiều chuyện rối ren
Lẫn lộn đan xen khó xếp lại tròn
Bao năm là bấy hao mòn
Ngoài tưởng thon don ai biết khổ đau
Chuyện đời có trước có sau
Mới ra những việc biết bao đoạn trường
Ngẫm buồn số kiếp đau thương
Cuộc đời tan tác nẻo đường gần xa....
.....
Đau như dao cắt vào da
Đau như búa đập điện va vào người
Đau như gan ruột lộn nhồi
Đau như chĩa thọt thịt lồi máu rơi
Đau như ngã té xuống vời
Xác thân bầm dập tơi bời lết lăng
Đau như rớt xuống sông băng
Mà không lội được đơ thân ngộp chìm
Đau như lửa đốt cháy ghìm
Nóng không chạy được mà tìm thoát ra
Đau như trói buột thân sa
Càng xiết chặt mà khổ sở triền miên
Đau như trí não cuồn điên
Đâm chiu đôi mắt những điều nhiễu quanh
Đau như sấm nổ vang rành 
Bụp tai thì cũng giật mình hãi kinh
Đau mà không nói lặng thinh
Khó thưa khó thốt một mình chịu thôi 
Đau mà tắt nghẹn cổ rồi 
Làm sao nói được nên lời phân bua
Đau buồn cam lãnh chịu thua
Số phận đẩy đưa oan trái không ngờ 
Đau thương rai rứt từng giờ 
Lạc bờ hạnh phúc ngồi chờ đắng cay
Đau nhiều cho đến một ngày 
Hiểu rằng thử thách quá đầy thế kia
Mà không cố gắn vượt lia
Thì càng đau khổ khó lìa bi thương 
Cố lên đứng dậy tìm đường 
Tìm niềm tin lại đặng nương cho lành 
Vội buông vội nản mong manh
Ta không tự chủ thì đành mà thôi
Sông sâu đò nọ xa trôi
Thì ta tự lội còn ngồi đợi chi
Đường đời gai gốc hiểm nguy
Đôi khi qua được nhờ thì chính ta
Mình không tự biết thương mình 
Thì trách chi tình thiên hạ dối gian
Đau thương dấu vết còn mang
Không màng bận bệu sẽ an thôi mà 
Bây giờ tất cả đã qua
Nhìn về phía trước tìm xa buồn phiền 
Giữ chi ký ức triền miên
Còn đây chút sức xây yên lại đời.. 
TQN


TÂM TÌNH ĐÔI CÂU

TÂM TÌNH ĐÔI CÂU
19/04/2020
Em còn rất trẻ xinh tươi
Lo chi không được lòng người yêu thương
Vui đi em chớ có buồn
Cuộc đời em vẫn con đường còn xa
Em cần lòng kẻ thật thà
Một người chung thủy hơn là cao sang
Hơn nhiều ong bướm xê xang
Mến hương tìm đến phai nhường đổi thay
Nhìn em còn trẻ có tài
Anh hùng lãng tử xếp dài thầm yêu
Sao em lại phải buồn hiu
Chưa gặp tình yêu chung bước sớm chiều
Em ơi em rất đáng yêu
Vui lên em nhé đời nhiều ước mơ
Tặng em vài chữ lơ thơ
Chúc em an khỏe bao giờ cũng vui.. 🙂
TQN


TU VÀ NHÂN NGÃ

TU VÀ NHÂN NGÃ
18/04/2020
(Lời bình clip nhạc trên youtube)

Nói về đạo Phật tức đạo tâm
Khẩu ngữ phương tiện tầm soi gọi
Như cảm ứng hòa đồng kết nối
Cho người hữu thiện lối động lòng
.......
Biết rằng cảm xúc buồn vui
Là điều quỷ mị kéo lôi sắc thinh
Khởi từ tâm mới thật tình
Ngữ tâm nhất niệm niềm tin vẹn tròn
Miệng thời dẫu niệm thon don
Mà lòng vọng tưởng thì còn lụy phiên
Tâm kia muốn được an nhiên
Chung quanh xao động thì thiền sao nên
Còn thân tứ đại nào quên
Uống ăn tắm gội nó phiền tấm thân
Mình lành lại phải độ nhân
Biết đạo Pháp quằng dìu dẫn lấy nhau
Là không tư kỷ thanh cao
Như đóa sen nào vương vị bùn ao
Cho nên cảm nhiễm sắc màu
Cũng là phương tiện khéo trao thiện lành
Không mong lạm dụng thừa hành
Quen mầm hư huyễn thường tình đời kia
...
Ca hát đúng là thích, nhưng cái chính là tâm tĩnh.
Xin được phép chia sẽ một ý nghĩ, dầu đúng sai, mong sao đặng trao trỉa .
....
Vốn ngoại đạo nên chưa thông
Nhưng cũng xin nói lên lòng trắc ẩn
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật


HẠ VỀ (Bài họa) 
17/04/2020
HẠ đã về theo dòng quy luật 
VỀ bên đời rạo rực lòng ai
NGHE trong cuộc sống đổi thay
TIẾNG ai nhắc nhở những ngày mến thương 
VE kêu khi chiều buông nắng nhạt 
NGÂN đâu đây nốt nhạc mênh mông

ĐƯỜNG xưa phượng đỏ sắc hồng 
XƯA nay vẫn nhớ tấm lòng không quên
LỐI xa gần đã nên nhộn nhịp 
CŨ bao ngày theo dịp non sông
ĐÔI tay tạo dựng bền lòng 
CHÂN tình nồi giống lạc hồng nghĩa nhân
MUỐN muôn người bình an no ấm 
TÌM yêu thương gửi gấm lòng chân 
HẠ VỀ NGHE TIẾNG VE NGÂN
ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ ĐÔI CHÂN MUỐN TÌM 
TQN


Thứ Hai, 13 tháng 4, 2020

RỬA TAY GÁC BÚT

RỬA TAY GÁC KIẾM
13/04/2020
Xưa nay ta vẫn một mình
Bây giờ hạn dịch cũng tình đơn côi
Không ham chen lấn nhọc vui
Sự đời ngán ngẫm những mùi xạ gieo
Quen buồn với cảnh cơ nghèo
Mặc ai tranh đấu chả theo trào nào
Lòng người hơn thiệt thấp cao
Đội danh trang nghĩa nhiều màu dối gian
Kể từ nay chẳng muốn bàn
Rửa tay gác bút cho an tâm lành
Rừng xanh hay chốn thị thành
Đường mai tiếp bước độc hành gần xa
Đường về tìm lại an hòa
Phong trần giũ bụi mái nhà yêu thương
Khâu lành lại nghĩa ân muôn
Mà ta lạc bước gió sương bao ngày
...
Thôi đành gác bút rửa tay
TQN


Trong Đêm

TRONG ĐÊM
11/04/2020

Phải cần một sự tĩnh yên
Buông lòng trắc ẩn thả phiền trôi đi
Khổ đau một kiếp lu ly
Đời nhiều sầu mị cố chi bận lòng
Hiểu sâu được giá bên trong
Phải qua đau đớn trả công luyện rèn
Màng trời đêm thấy trùm đen
Vì vầng nhật nguyệt thời phen khuất rồi
Trong sâu thẳm núp xa xôi
Vạn vì tinh tú chẳng lòi sáng ra
Bầu trời vì ám mưa qua
Động yên cũng một lòng ta xét vời
Lòng buồn muôn sự trên đời
Nhân tình thế trạng rã rời trung gian
Trái đời hay hạn chuyển nan
Hiền lương chân chính chẳng an lập tài
Kẻ ngu giả trá mặt mài
Ám trì nghèo khổ thiên tai bệnh trời
Khua môi vọng dục vui chơi
Miệng bàn nhân nghĩa lòng thời tà ma
Làm sao phát triển thịnh hòa
Chỉ vì tư kỷ gầy gà đảo khuynh
Ước ao phồn thịnh hưng vinh
Chỉ là tờ giấy công trình ngữ ngôn
Phân chia cô lập thành dồn 
Lòng tin chẳng có gây tồn thị phi
Tưởng rằng ném đá dấu chi
Lấy tay mà muốn che đi bầu trời 
Cười mà hai mắt lệ rơi 
Đau mà im tiếng lặng hơi chán nhìn 
Tài hoa chẳng đất khai minh
Đức cao chẳng thế yêu tinh bốp hầu 
Anh hùng mòn chết chạy lâu 
Lơ ngơ cơ nhỡ biết đâu tìm đường 
Gian manh tạo dựng chủ trương 
Trí tâm ám mụi lập trường hoại tha
Sướt trầy xáo thịt nồi gia
Gà cùng một trại thích mà đá nhau
Biệt phân thân thế thấp cao
Rẽ chia tình ngãi nghèo giàu dở dang
Sống nơi đâu cũng hoang mang
Môi trường ảnh hưởng phủ màng tư duy
Gieo bao ấn tượng mà chi
Tốt thì mòn kém xấu thì xum xê 
Cảnh khuya im tỉnh bốn bề 
Buồn chi đợi mảnh trăng thề mộng mơ 
Khép vào giấc ngủ lặng lờ 
Phiền trôi như nước rời bờ lu ly
Không còn quỷ mị thấy chi
Trong đêm tĩnh lặng thầm thì với ai

TQN


TRẠNG THÁI

TRẠNG THÁI
07/04/2020

Nóng lạnh ấm mát là cảm giác
Tác động vào thể xác đổi thay
Buồn vui nồng ngọt đắng cay
Luôn luôn ảnh hưởng chuyển lay lòng người

Lúc khi vui chợt cười hớn hở
Những khi buồn rạn vỡ hồn manh
Đổi thay thương giận cũng nhanh
Ngã nhân ưa ghét tạo thành rối ren

Lúc mạnh lành bon chen tranh đấu
Khi bệnh sa buồn ngấu chán chê
Đeo lòng thúc dục đam mê
Nhọc nhằn bấu giữ bảo kề chẳng lâu

Vì yêu thương dục cầu âu tính
Mộng chưa thành hoạch định cho nên
Dầu tròn hay méo nào yên
Yêu là sợi xích trói phiền tâm tư

Vì ghét phân tâm khư chia cách
Mặc đúng sai loạn lách thị hiềm
Dầu cho việc có lỗi niềm
Cũng là bất kể chẳng thèm phân minh

Núi có cao bởi nhìn từ mắt
Lòng muốn yên dụi tắt sân si
Trăng tròn dầu có sáng thì 
Mây qua một đám phủ di ảm sầu 

Người còn mãi lo rầu ngày tháng 
Cùng cuộc sống nhọc máng lợi danh
Không tiền đói rách khó lành 
Giàu sang lừa lọc cũng thành nghiệp gian

Trời mưa nắng thuận an hòa phối 
Có ngày đêm vốn cõi trần gian
Bình thường vạn sự vui an
Vô thường khi lụy khổ nàn đổi thay

Tâm không an luống hoài vọng tưởng 
Vui và buồn ảnh hưởng tới lui
Nhớ chi bùng dậy đau vùi 
Tưởng chi để chuốt ngậm ngùi vụt xa

Tâm trạng không đều hòa bình tĩnh 
Sao mình được lập định cho yên
Biết thân lắm sự lụy phiền 
Biết điều ảo giả nên liền sữa trao

Là cõi tạm dứt sau hơi thở 
Cũng buông bỏ dầu sợ lo chi
Nhọc nhằn tạo cấu những gì 
Phút vui một thoáng hoại trì tháng năm 

Nước vẫn trong mạch ngầm êm dịu 
Sông đục ngầu bởi chịu đọng xao
Thuyền yên trên ngọn sóng đào 
Gió mưa kéo tới thì sao yên bình 

Như vầng trăng lung linh chiếu sáng 
Bởi lòng người chịu áng vô minh
Làm sao sáng tự nơi mình 
Cũng từ một chữ tâm minh mở đường 

Được thấy nhờ vầng dương sáng rực 
Chẳng rõ nhìn bởi lực vượt xa
Phải luôn chịu đựng hằng hà 
Bị bao ràng buột ngỡ là an vui

Khát khao đời tới lui ấm mát 
Nào hay đâu thể xác hao mòn 
Phải nhờ nuôi dưỡng bảo bon
Hết thời hạn số nào còn được chăng 

Chợt hiểu ra muôn phần sầu lụy 
Nhưng quen rồi khó trị lành thay
Là cơn thuốc nghiện phải cay
Mà tâm yếu đuối bị vây dục cầu 

Sức mạnh nào ở đâu xin thấy 
Cho phép màu cứu lấy đời an
Niềm tin giải tỏa lầm than
Dịu hòa trạng thái nhiên nhàn thân tâm

Chữ đạo đức gieo tầm chí thiện 
Bởi chơn tâm khởi chuyện từ lành 
Sắc màu giả thật hương danh
Không lầm sáng suốt ngọn ngành trân tin

Chân tình bày tỏa phân minh
Làm sao tỉnh thức bình ninh chẳng phien
Tránh bao trạng thái triền miên... 

TQN


Dịch covid-19

Để giảm tình hình căng thẳng,
Xin viết một bài thơ hí hỏm vậy!
🤝🤝🤝🤝
DỊCH
02/04/2020

Đang mùa trời hạn muốn khùng
Nghe đâu dịch dịch đang bùng phát chi
Rõ ràng nào phải hoài nghi
Chất là lũ vịt rầm rì chứ đâu
Làm cho làng xóm rầu rầu
Đông tây nam bắc xáo xầu không yên
Tiếng than tiếng thở triền miên
Chất do bọn vịt giặc phiên lộng hành
Nơi thì hiu hắt vắng tanh
Nơi thì rùn rợn như thành tha ma
Cũng vì bọn dịch mà ra
Hôm nay ta quét sạch sa bọn mày
Để cho yên ổn đó đây
Cái đồ cô vít lũ mày cô na

Vậy là hết dịch rồi nha

TQN


ĐIÊU ĐỨNG NGỬA NGHIÊN

ĐIÊU ĐỨNG NGỬA NGHIÊN
01/04/2020

Trong cảnh ni địa cầu điêu đứng
Khắp muôn loại đương hứng tai ương
Đổi thay mới gọi vô thường
Cuộc kỳ đại biến khó lường trước ư

Khắp năm châu đều như hoảng loạn
Không nước nào tránh đoạn hãi kinh
Ngàn xưa đến cũng rùng mình
Đến nay hiện đại văn minh cũng là

Dịch bệnh cô rô na rắt họa
Đại lây lang khắp cả năm châu
Làm sao ai khác được đâu
Chung nhau cảnh lửa lo âu mất còn

Một đốm lửa nhỏ thon không chặn
Đến cháy rừng rụi chẳng còn chi
Bệnh trời hay họa nhân thi
Cho nên đại dịch cô vi toàn cầu

Kiếp vô thường thảm sầu không dứt
Tiếng oán than chưa lúc nào yên
Qua bao lịch sử triền miên
Người không thức tỉnh cấu truyền nghiệp oan

Không cùng nhau bảo an cuộc sống
Cho thuận hòa gieo giống yêu thương
Dẹp tan tà ác vô thường
Luôn luôn cai trị trong nguồn dục tham

Tâm thống trị đã làm nghiên ngửa
Dầu dại khôn chẳng lựa được đâu
Một khi rung chuyển địa cầu
Còn đâu là chỗ để hầu trốn đi

Dịch bệnh kia biến di đại phát
Từ Trung Quốc rải rác khắp nơi
Không từ bắt kể là người
Giàu sang địa vị trong trời này thôi

Từ việc này kéo lôi việc khác
Khiến hao mòn xao xác khổ đau
Nhìn xem những cảnh rạc rào
Từ âu đến á nơi nào cho yên

Khổ người này lụy liền người nọ
Cũng gần nhau trong đó có ta
Cầu cho không khí chang hòa 
Khắp nơi tươi lại vượt qua thảm sầu 

Cảnh tóc tang lo âu đã hiển 
Đời nguy cơ cận tuyến điêu linh
Những ai hờ hững ngồi nhìn 
Vui sao được nữa quanh mình lao xao

Còn mơ màng tiêu dao lạc thú 
Mộng xê xan hưởng thụ vinh hoa
Cầu cho tai khiếp sẽ qua
Lợi danh lại tiếp tiếng ca dập dìu 

Khi họa đến đứng điêu niệm phật 
Họa tan rồi quên mất lòng tin
Họa này của báo tạo kình 
Lòng người hờ hững phỉ tình ác tham

Phật độ dân cầu lam qua khỏi 
Kiếp vô thường chịu bởi vô minh
Sống trong muôn sự bất bình 
Sanh già bệnh chết sự tình xưa nay

Mấy tỷ người mấy ai quay lại 
Bỏ lợi danh độ ái trọng duyên
Yêu thương sự thiện giác nguyền 
Vì rằng khổ ải là miền thế gian

Là cõi tạm xê xan tranh đấu 
Nhiễm lợi danh tạo cấu trái ngan
Phật thời độ thấu tâm an
Cũng không xen được nghiệp mang luật trời 

Quay trở lại vấn đề hạn ách 
Cuộc tồn vong thức thách lo âu 
Nếu mà khủng hoảng toàn cầu 
Loạn đà thế giới xé xâu tan bành 

Dịch bệnh đang hoành hành dữ dội 
Thêm nước này lại trọi nước kia
Bao nhiêu cảnh khổ đầm đìa 
Địa cầu chết chóc đang chìa khắp nơi 

Nếu chiến tranh đến thời đại diệt 
Luật thế giới chả xiết nghĩa chi
Sanh ra chủ nghĩa lạ kỳ 
Loài người diệt chủng vậy thì lẫn nhau

Này loài người cứ bâu chủ nghĩa 
Của những loài gây khía sát sanh
Giết nhau sao được bình thanh
Cũng đều nhơ xấu hôi tanh khác gì 

Rồi muôn dân loạn ly khổ hãi 
Cảnh tóc tang khắp trải năm châu
Không chừa một chỗ nào đâu
Rất là gay gắt thuẫn mâu quá nhiều 

Bom nguyên tử diệt tiêu nhân loại 
Từ chiến tranh khí hoại ngút trời 
Đói nghèo tai nạn khắp nơi 
Thiên tai bệnh dịch theo thời tới luôn

Cùng là người chung đường sanh chúng 
Dù Trung Quốc hay cũng nước nao
Dù không chung giống đồng bào 
Cũng là nhân loại chứ nào khác chi

Do kẻ tham lòng y tà quỹ 
Gây xé xâu bởi trí vô minh
Lòng tham nuốt cả hành tinh
Chuyển xoay trái đất thình lình tai ương 

Dân vô tội dựa nương dưới trướng 
Bị mê quật hoặc cưỡng không ra
Phân minh mờ tỏa chánh tà 
Nợ kia có chủ xét ra đuôi đầu 

Không phân minh gieo sầu vô lý 
Ất gieo lên nộ khí ngút trời 
Oan oan tương báo đời đời 
Giết người người giết diệt thời lẫn nhau

Nên thế gian khổ đau không dứt 
Tiếng oan than chưa lúc nào ngơi 
Được thời tưởng mãi thảnh thơi 
Đến chừng họa đến nơi rồi chưa hay

Cõi địa cầu đang ngày hư hỏng 
Do loài người lạm dụng quá tha
Muốn cho cuộc sống bình hòa 
An vui hạnh phúc hãy mà vì nhau

Hãy yêu thương khổ lao đùm bọc 
Vượt qua biến tan tóc loạn ly
Không còn ganh ghét nhau chi
Không ai ích kỷ vậy thì tốt tươi 

Cầu cho đại biến sớm tan
Chúng sanh nhân loại bình an vui vầy 
Vượt qua tai khiếp hãi này 
Tỉnh tâm sống tốt chớ gây lụy phiền 

TQN