8/2/2020
.....
Thấm lạnh vào hồn những nổi đau
Đã bao năm tháng chả làm sao
Tìm quên vẫn nhớ lòng rai rứt
Khó chịu từng hồi rối loạn nhàu
Khúc mắc buột ràng nhiều ẩn uất
Âu lo sợ sệt những gầy hao
Thời gian màu nhiệm đâu không thấy
Chỉ thấy đơn côi cõi nhạt màu
......
Thời gian nào có nhiệm màu
Quên đi tất cả niềm đau nổi buồn
Tìm quên tay níu đã buông
Để rồi rai rút vẫn luôn từng hồi
Buông tay là chết cuộc đời
Còn bằng cố gắn lòng thời dễ chi
Niềm tin khi đã quay đi
Lấy đâu nghị lực chịu lỳ vùng lên
Thấy đời vô nghĩa không tên
Thấy quên mà nhớ để nên nhọc nhằn
Tưởng rằng biển lặng bình an
Khi lòng dứt được nghiệt oan ẩn tình
Biết đâu sâu đáy tiêu linh
Nổi đau cắn xé vô hình chẳng yên
Biết bao nhiêu những muộn phiền
Còn tâm nhận thức vội liền đẩy đưa
Phải chăng mất trí chào thua
Sống không bằng chết đồ thừa nghĩa chi
Quên luôn cả chính mình đi
Mà sao vẫn nhớ khắc ghi ảo hình
Ở trong trí não thần kinh
Đất trời giông tố chẳng nhìn rõ chi
Có chăng cay đắng buồn si
Niềm tin lạc mất còn chi để còn
Thời gian phí bỏ hao mòn
Tìm quên tự giết chẳng còn tương lai
Mỗi người tư tưởng riêng ai
Sự đời đúng đúng sai sai khó lường
Lòng chung một dạ yêu thương
Biết tìm đâu gặp trên đường thế gian
Thấm đời thực tế phủ phàn
Trôi qua một thoáng ngỡ ngàn chiêm bao....
Mà sao tim mãi còn đau
Mà sao người mãi ước ao chữ tình....
....
TQN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét